TẬP CẬN BÌNH “MỘT MÌNH MỘT CHỢ” KHUYNH ĐẢO CHÍNH TRƯỜNG TRUNG CỘNG

0
16
Trung Quốc kiểm duyệt phản ứng của người dân về tin Tập Cận Bình tại chức

Vi Anh

Sự kiện và thời sự mới đây, Chủ Tịch Tập Cận Bình (TCB) đã thao túng Đảng cộng sản( CS), triệt hạ hầu hết đối thủ tiềm năng qua chiến lược của TCB gọi là đả hổ diệt tuồi tham nhũng. Và trước đại hội Đảng , TCB một mình một chợ. TCB Chủ tịch đảng kiêm Chủ Tịch Nước, kiêm Chủ tịch Quân ủy trung ương kiêm Chỉ huy tối cao Quân đội đã dàn dựng đại biểu thành đại biểu TCB cử, cùng bầu y thành hơn hoàng đế đỏ suốt đời, quyền thế nhiều, rộng hơn hoàng đế Trung Hoa cổ đại. Hoàng đế Trung Hoa chuyên chính, độc tài dựa trên dòng họ, như nhà Thanh, Nhà Minh. Còn hoàng đế CS dùng độc tài giai cấp vô sản, đôc tài đảng trị toàn diện nên chuyên chính hơn vua chúa Trung Hoa cổ đại nhiều.
Không cần bình luận con bò trắng răng. Không cần phải chánh trị gia, mà một học sinh tiểu học cũng thừa biết kết quả cuộc bầu cử của 400 đại biểu đảng CS do TCB dàn dựng, tiến cử sẽ tôn vinh chủ trương, bầu cho TCB.
Như Quốc Hội của các chế độ CS là “đảng cử dân bầu”lúc nào kết quả cũng 90 mươi mấy phần trăm đảng viên CS đắc cử.
Đài RFI ngày 12-11 có một bài phân tích ghi nhận ý kiến của các chuyên gia chánh trị, không phân tích về ai bầu ra ai, mà phân tích về TCB và tương lai của chế độ CS Trung Quốc [ TC] khi TCB biến tầm nhìn của y thành quyết nghị lịch sử của TC. Bài viết ghi nhận phân tích của các chuyên gia chánh tri rất công phu và lý thú đáng để người Việt xem xét để rộng dường dư luận và nhận định vì quốc gia dân tộc VN đang bị TC và CSVN hán hóa, xích họa, nhuộm đỏ.
Tin rằng, “Ngày 11/11/2021 gần 400 ủy viên Ban Chấp Hành Trung Ương đảng Cộng Sản Trung Quốc thông qua nghị quyết về lịch sử mang tên « Những thành tựu quan trọng và kinh nghiệm lịch sử trong 100 năm phấn đầu của Đảng ». Đâu là nội dung và mục đích của văn bản đó và học thuyết lịch sử Đảng dưới sự dẫn dắt của ông Tập Cận Bình có gì khác so với hai nghị quyết dưới thời Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình ?
Trả lời các câu hỏi trên với phần phân tích của ba nhà Trung Quốc học : giáo sư Chloé Froissart Viện Ngôn Ngữ Đông Phương INALCO, chuyên gia Jean-Philippe Béja cựu giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu Quốc Tế CERI trường Khoa Học Chính Trị Sciences Po. Paris và Antoine Bondaz thuộc Quỹ Nghiên Cứu Chiến Lược FRS.
Chủ tịch Tập Cận Bình là lãnh đạo TC thứ ba đưa ra nghị quyết về lịch sử Đảng. Tân Hoa Xã loan báo, Ban Chấp hành Trung ương Đảng kêu gọi « toàn đảng, toàn quân và nhân dân các dân tộc đoàn kết chặt chẽ hơn nữa, lấy đồng chí Tập Cận Bình làm nòng cốt, thực hiện đầy đủ thời đại mới của chủ nghĩa xã hội đặc sắc Trung Hoa của Tập Cận Bình ». Hãng tin Mỹ Bloomberg xem « nghị quyết » này là một thắng lợi của TCB, mở đường cho việc lãnh đạo đất nước mãn đời sau Đại Hội Đảng năm 2022.
Đây là công cụ để TCB loại trừ các đối thủ chính trị. Jean- Philippe Béja nguyên giám đốc Trung Tâm Nghiên Cứu về Quan Hệ Quốc Tế CERI trường Sciences Po Paris cho rằng « học thuyết lịch sử Đảng » trong con mắt của ông Tập tương tự mang nặng, dấu ấn của Mao Trạch Đông và Đặng Tiểu Bình. Mao Trạch Đông đã « đăng quang » trước Đại Hội Đảng năm 1946. Tư tưởng Mao đã được đưa vào sử sách của đảng Cộng Sản Trung Quốc. Điểm quan trọng cuối cùng là nghị quyết này cho phép ông « lãnh đạo Đảng » mãn đời.
Giáo sư Viện Ngôn Ngữ Đông Phương INALCO, bà Chloé Froissart lưu ý thêm : Học thuyết lịch sử Đảng của năm 1945 đã cho phép Mao Trạch Đông « thanh trừng cánh theo chủ nghĩa Stalin trong hàng ngũ của đảng Cộng Sản Trung Quốc thời đó »
Năm 1981 Đặng Tiểu Bình đi vào lịch sử với « nghị quyết thứ nhì ». Jean- Philippe Béja nhắc lại bối cảnh chung tại TC : công luận tập trung vào « công » và « tội » của Mao Trạch Đông. Nghị quyết mang tên họ Đặng đi đến kết luận rằng Mao là người có công với đất nước ngoại trừ 10 năm cuối đời và cần phải nhìn nhận những sai lầm trong quãng 10 năm cuối đời đó của Mao chủ tịch.
Động chạm đến Mao là động chạm đến uy tín của Đảng. Thế nhưng không thể phủ nhận những tác động tai hại từ cuộc Cách Mạng Văn Hóa và Bước Đại Nhẩy Vọt cho nên « nghị quyết lịch sử » năm 1981 là cách tốt nhất để « Đặng Tiểu Bình khẳng định lại tính chính đáng của Đảng, cản đường phe có khuynh hướng chỉ trích Mao, đồng thời đẩy mạnh các biện pháp cải tổ ».
Giáo sư Froissart trường INALCO cũng cho rằng đây là phương tiện tốt nhất để ông Đặng Tiểu Bình xúc tiến cải tổ kinh tế, đồng thời « loại trừ những thành phần thuộc cánh tả cứng rắn nhất » trong nội bộ Đảng.
Còn Tập Cận Bình thì tô hồng lịch sử. Giáo sư Chloé Froissart nhấn mạnh : Xưa kia Mao chủ tịch nhắm vào mục tiêu loại trừ những đối thủ chính trị muốn ngả theo Liên Xô, Đặng Tiểu Bình thì triệt thoái cánh bảo thủ trong nội bộ Đảng hoài niệm với di sản Mao Trạch Đông. Giờ đây, TCB « không có đối thủ » nào để loại thêm nữa, bởi vì những tiếng nói bất đồng, đã bị chiến dịch đả hổ diệt ruồi của TCB « vô hiệu hóa » từ khi ông này lên cầm quyền. Chủ đích của họ Tập là « tìm cho mình một chỗ đứng trong lịch sử của Đảng, trong lịch sử của Trung Quốc và chứng minh rằng ông là người hoàn thành nhiệm vụ của Đảng » đưa TQtrở thành một siêu cường thế giới.
Mao Trạch Đông dẫn dắt Trung Quốc « vùng lên ». Nhờ Đặng Tiểu Bình, Trung Quốc trở nên thịnh vượng và với Tập Cận Bình nước đông dân nhất địa cầu trở thành « siêu cường quốc tế ». Đáng chú ý không kém là TCB lâu nay luôn xem « Bước Đại Nhẩy Vọt của Mao -với hậu quả là nạn đói kém làm đến 50 triệu dân thiệt mạng, là một yếu tố quan trọng và cần thiết để xây dựng xã hội chủ nghĩa » tại Trung Quốc. Vẫn chuyên gia người Pháp này cho rằng : Chiến dịch chống tham nhũng « đả hổ diệt ruồi của họ Tập » là bước kế tiếp của cuộc Cách Mạng Văn Hóa năm 1966-1976.
Tham vọng nếu không muốn nói là nỗi ám ảnh TCB nhằm chứng minh tính chính đáng để tiếp tục lãnh đạo Đảng và điều hành đất nước. Nhân vật quyền lực nhất Trung Quốc đã liên tục đặt mình vào thế của một vị « cứu tinh ».
Công nghệ số, là đồng minh của Đảng. Câu hỏi cuối cùng : Tập Cận Bình có phương tiện nào để nắm giữ quyền lực suốt đời ?
Cựu giám đốc trung tâm nghiên cứu CERI trường Khoa Học Chính Trị Paris, Jean – Philippe Béja trả lời: kiểm soát công luận luôn là « kim chỉ nam » trong đường lối của đảng Cộng Sản Trung Quốc từ 100 năm nay. Ở vào thời đại kỹ thuật số Bắc Kinh đã có thêm phương tiện để kiểm duyệt.
Nhất cử nhất động của mỗi công dân Trung Quốc đều không thể qua mắt được nhà cầm quyền CS. Các phương tiện để kiểm soát dân tình đó tại quốc gia Cộng Sản này càng lúc càng tinh vi, hiệu quả và càng được « áp dụng ở quy mô lớn”.
Sau cùng Trung Hoa hiện có hơn 1,4 tỷ dân, 5000 năm lịch sử, đa số vua chúa bị giết, không có chế đọ nào muôn năm đâu.
TC hiện nay bị hầu như cả thế giới chống đối. TC dùng kỷ thuật số kiểm soát dân. Đó là cây dao hai lưởi. Ngươi dan TQ trong ngoài nước yêu nước, thương dan và nhân dân và chánh quyên chánh trực các nước cũng dùng phương tiện ấy để chống TC.
Chưa bao giờ TC bị thế giới tự do bao vây, cô lập mọi mặt như bây giờ. TC trở thành người khổng lồ độc nhãn, chân đất sét khó mà tồn tại như tầm nhìn lich sử của TCB./.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here