TẠI SAO NƯỚC MỸ HÙNG CƯỜNG?

0
21

Vi Anh

Tưởng niệm quan dân cán chính Mỹ đã chết và bị thương trong cuộc khủng bố 911 và những quân dân cán chính Mỹ đã hy sinh bảo vệ quốc gia dân tộc, đã thể hiện tinh thần hùng cường của quân dân Mỹ.
Sự kiện và thời sự tiêu biểu. Tin IBCTV ngày 8-09- 2021, “Ca ngợi công trạng của hai người hùng thầm lặng trong vụ khủng bố 11 tháng 9. Mọi người vẫn chưa quên chuyến bay 93 của United Airlines rơi xuống vùng nông thôn Pennsylvania, sự kiện ám ảnh Mark Trautman và Ben Haupt cho đến tận 20 năm sau. Đây là hai nhân viên đốn tỉa cây của sở giao thông công chánh thành phố New York. Khi chiếc phi cơ bị cướp nổ tung khi đâm nhào xuống đất, biến khu rừng gần Shanksville thành khu vực đáng sợ đầy xác người, hai người đàn ông được gọi đến để thi hành nhiệm vụ .Trong gần một tuần, họ chui rúc trong những tán cây đen ngòm với những đống đổ nát đầy máu, thu thập bằng chứng để truy tố thành viên al Qaeda và tìm kiếm hài cốt các nạn nhân. Gần 3.000 người thiệt mạng, trong đó có hàng trăm hành khách, 7 thành viên phi hành đoàn và 4 tên không tặc đi trên chiếc phi cơ 93.
Còn một số hành khách và phi hành đoàn của chiếc máy bay 93 bị không tặc rất can đảm, quyết tử chiến với quân thù. Những người Mỹ này đã không chế không tặc và máy bay rớt chết hết ở một cánh đồng TB Pennsylvnia. Máy bay 93 không đến tấn công được thủ đô Washington, mục tiêu sau này tìm hiểu là khủng bố muốn tấn công Quốc hội Mỹ.
Và hai sĩ quan Mỹ một nữ một nam phi công F16, của Không Quân Mỹ, quyết hy sinh diệt quân thù để cứu thủ đô Mỹ. Hai sĩ quan Mỹ này nhận lịnh phải cất cánh hoả tốc, máy bay không gắn kịp hoả tiễn. Hai người dự định dùng máy bay của mình như hoả tiễn để phóng vào diệt chiếc máy bay mà không tặc dùng tấn công vào thủ đô nước Mỹ.
Theo cuộc phỏng vấn truyền hình của CSpan, nữ phi công đó lúc bấy giờ là Tr/ úy Heather Penney, thuộc binh đoàn phòng vệ Quốc gia của Washington DC.
Hai phi công này biết mình không có vũ khí cần thiết để hạ máy bay nên quyết định dùng máy bay của mình làm hoã tiễn. Hai người đồng ý, máy bay của đại tá đâm vào buồng lái và máy bay của trung úy đâm vào đuôi máy bay nào không nghe lịnh tránh xa thủ đô Mỹ. Mục đích đâm vào đầu và đuôi là hy vọng giảm bớt nguy cơ cho hành khách thuờng ngồi ở giữa.
Khi cất cánh khỏi sân bay, Tr/u Penney nói Cô nghĩ đây là lần cất cánh cuối cùng trong đời của mình, vì dùng máy bay đâm vào để tấn công như thế phần chắc là chết. Khó thoát thân vì ghế không bung kịp con người của phi công , và hàng ngàn ngàn mãnh vụn của sự đụng chạm sẽ giết người phi công nếu bung lên được.
Nữ phi công nói cảm nghĩ của mình. Vì nhiệm vụ khẩn cấp, phải kềm chế cảm xúc, không cần biết chết sống ra sao, thoát hiểm ra sao vì bao nhiêu tâm trì bị nhiệm vụ hoả tốc cuốn hút. Thật đúng với tâm lý người quân nhân trước giờ xung phong sát địch.
Nữ Tr/u này thuộc lớp phi công nữ đầu tiên được không lực Mỹ tuyển dụng và huấn luyện sữ dụng loại phản lực cơ siêu thanh chiến đấu của Mỹ. Sau đó Cô có chồng hai con và giải ngũ một cách danh dự với cấp bực thiếu tá và lần đầu tiên nhận cuộc phỏng vấn truyền hình của C- SPAN Đi vào Phân tích.Trên đây là những bài học quí giá từ cuộc Khủng Bố 911.Cuộc khủng bố 911 vào tháng 9, ngày 11, năm 2001, cách nay 20 năm .Nên gọi là cuộc khủng bố 911, con số báo nguy, cầu cứu của Mỹ cho dễ nhớ. Đó là cuộc khủng bố lớn nhứt, đầu tiên, cho đến bây giờ, quân khủng bố Hồi Giáo cực đoan Al Qaeda tấn công đầy xúc phạm vào nội địa Mỹ. Lịch sử sẽ vô ích nếu không rút ra được bài học. Đau khổ sẽ tiêu cực nếu không biến được thành hành động. Bài học bổ ích và tích cực ấy có thể thấy qua việc nhân dân và chánh quyền Mỹ đã biến đau thương thành hành động đoàn kết, thống nhứt ngay trong một quốc gia đa văn hoá, đa sắc tộc chính Hiến Pháp cũng nói rõ ràng với danh xưng của nước là Hiệp Chủng Quốc Hoa kỳ.
Và người ta cũng thấy toàn dân Mỹ, cả thế giới bây giờ và mai sau vẫn nhớ cuộc khủng bố 911. Nhớ là một bổn phận, một đức tính của Con Người. Nhớ để ngăn chận những kẻ ác không có thể làm điều ác nữa. Nhớ để không phạm sai lầm nếu may mắn nắm giềng mối cộng đồng hay quốc gia.
Nhớ để không bất động, không cho sai lầm tái diễn, không để cho cộng đồng, xã hội, quốc gia dân tộc mình sống, mình thuộc về bị chủ nghĩa sai lầm, bị tuyên truyền dối gạt, và kẻ ác giành quyền làm chủ.
Người Mỹ tổ chức và dự lễ tưởng niệm ngày 11 tháng 9, toàn dân và toàn quốc.
Tưởng niệm vì coi nhớ là bổn phận, nhớ để ôn cố tri tân, rút bài học cho hiện tại và tương lai. Có người đến Ground Zero từ chiều hôm trước, đứng tưởng niệm, hồi tưởng, nhớ nhung, suy nghĩ đến mặt trời mọc ngày hôm sau. Trong buổi lễ tên của 2.983 người vô tội chết oan vì khủng bố được xuớng lên, trầm buồn, tức tưởi. Hình ảnh của những người lính cứu hỏa hy sinh để cứu nạn nhân như phảng phất đâu đây. Bóng tối của đau thuơng, uất hận hoà lẫn với ánh sáng của niềm tin và hy vọng.
Hàng hàng, lớp lớp hàng ngàn người Mỹ đến tham dự lễ tưởng niệm bất chấp nguy cơ khủng bố có thể tấn công vào ngày thảm kịch này. Có người từ ngoại quốc bay về để thể nghiệm niềm đau khổ của thảm kịch Mỹ và chia sẻ quyết tâm đoàn kết của đất nước nhân dân Mỹ.
Truyền thông đại chúng Mỹ bỏ thói quen nhìn mặt trái tiêu cực của sự kiện để làm tin tức lạ, hấp dẫn, trong mấy ngày tưởng niệm, mà hầu hết đi các tin trong đau thương con người Mỹ đoàn kết lại, tinh thần Mỹ out of many one.
Sau cùng là suy luận tương cận cuộc khủng bố 911 của Mỹ và 30 tháng Tư của VN. Người Việt tỵ nạn CS ở hải ngoại, nhứt là người Mỹ gốc Việt học được gì qua bài học đau thương 30 tháng tư 75 của Việt Nam nước nhà mình. 30-4-75 là ngày Quốc Hận đối với ngườiViệt Quốc gia nhứt là với người Việt ở vùng Việt Nam Cộng hòa và người Việt may mắn đi tỵ nạn CS.
Tưởng niệm 30 tháng Tư là nhớ chân lý, đất nước còn là còn tất cả, đất nước mất là mất tất cả. 45 năm sau sau khi CS Bắc Việt cưỡng chiếm cả nước, VN đang đứng trước một nguy cơ nước VN mất vào tay Trung Cộng với sự thông đồng của Việt Cộng đang thống trị VN. 45năm sau, CS Hà nội vẫn coi người Việt yêu và đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN là lực lượng thù địch. Chẳng những CS Hà nội triệt hạ người Việt yêu và đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân quyền VN trong nước mà còn thò bàn tay nhuốm máu ra phá các cộng đồng người Việt không muốn sống trong chế độ CS độc tài đảng trị toàn diện đã lieu mình vươt biên, vượt biển để tìm tư do ở ngoại quốc. Người Việt tỵ nạn CS hải ngoại nếu để CS xâm nhập, lũng đoạn, không chế các cộng đồng hải ngoại sẽ rơi vào hoàn cảnh bi đát như ngày 30- 4- 1975. Khi ấy người Việt không CS, yêu tư do, dân chủ không còn nơi nào để tỵ nạn CS nữa./.( Vi Anh)

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here