KIỀU ĐƯỢC CỨU SỐNG VÀ ĐOÀN TỤ GIA ĐÌNH

0
47

Võ Văn Bằng

Sau khi Từ Hải bị Hồ Tôn Hiến phản, phục binh giết chết và Thúy Kiều bị sách nhiễu trong một đêm mở tiệc khao quân mừng chiến thắng, bắt Kiều hầu rượu, đánh đàn và giở trò “ong bướm” với nàng. Sáng hôm sau, Hồ Tôn Hiến lo sợ tiếng xấu lan đến Triều đình nên ép gả nàng cho một thổ quan sắp hồi hương. Tin nầy lan ra và đến tai của sư Giác Duyên nên sư bà cùng với Tam Hợp đạo cô luận bàn tìm cách cứu vớt.
Sư bà biết được căn cơ của Kiều thấp kém, tin vào định mênh và bị ám ảnh bởi “thần mộng” do hồn ma Đạm Tiên hiện về báo mộng “có tên trong sổ đoạn trường” từ ngày còn thanh xuân nên Kiều luôn luôn chuẩn bị “cái chết” mỗi khi gặp đường cùng.
Lần đầu, khi gia đình gặp nạn, Kiều phải bán mình cho Mã Giám Sinh để lấy tiền chuộc cha và em là Vương Quang. Chẳng may gặp ông chồng tồi tệ, thiếu tư cách và tác phong và chỉ biết có dục lạc nên sau khi “chăng gối”, nàng định tự vẫn nhưng nghĩ lại sợ liên lụy đến gia đình! Lần thứ hai, khi Mã Giám Sinh đưa Kiều đến lầu xanh, giao cho mụ Tú bà, Kiều đã “lột mặt nạ”: dối trá, lường gạt của Mã Giám Sinh và Tú bà cùng một phường “buôn phấn bán son!”. Hụt hẫng! Kiều lấy con dao mang theo trong tay áo để tự vẫn nhưng được cứu sống!
Lần cuối nầy, như Tam Hợp đạo cô đã đàm đạo với sư Giác Duyên rằng: “ Thế nào nàng Kiều cũng đi theo lằn xe cũ” nên sư thường theo dõi hành động của Kiều để cứu nàng…
Khi nghe tinTừ Hải bị Hồ Tôn Hiến phục kích giết chết, Kiều đập đầu xuống chân Từ Hải để chết theo nhưng bọn lính áp tải vực nàng ra và đưa đến trình diện với Hồ Tôn Hiến.
Hồ Tôn Hiến ân cần hỏi Kiều:
“Rằng: “Nàng chút phận hồng nhan
Gặp cơn binh cách, nhiểu nàng cũng thương
Đã hay thành toán miếu đường
Giúp công cũng có lời nàng mới nên
Bây giờ sự đã vẹn tuyền
Mặc lòng nghĩ lấy, muốn xin bề nào?”
Đang lúc Kiều đau xót tột độ, muốn chết để đền tội “giết chồng” nhưng không chết được thì nay đứng trước kẻ phản nghịch lại tỏ lời khen thưởng, hỏi Kiều muốn xin bề nào ? Kiều phẩn nộ, chỉ vào mặt Hồ Tôn Hiến :
“Rằng: “Từ là đấng anh hùng
Dọc ngang trời rộng, vẫy vùng bể khơi
Tin tôi, nên quá nghe lời
Đem thân bách chiến làm tôi triều đình
Ngỡ là phu quý, phụ vinh
Ai ngờ một phút tan tành thịt xương!
Dẫu sao Kiều cũng phải xuống giọng để xin chôn cất xác chồng cho trọn hiếu đạo “Nghĩa tử, nghĩa tận”, nên Hồ đã chấp nhận ra lệnh cho phép Kiểu táng “bọc cỏ” di hình bên bờ sông…
Và, sau đó trong một buổi tiệc khao quân mừng chiến thắng, Hồ Tôn bắt nàng hầu rượu, đánh đàn và giở trò “ong bướm” với nàng.
Sáng dậy, Hồ Tôn Hiến lo sợ tai tiếng đến triều đinh nên y ép gã cho một thổ quan rồi cho xe hoa đưa chàng và nàng xuống thuyền hoa về quê quán:
”Nghĩ mình phương diện quốc gia
Quan trên nhắm xuống, người ta trông vào
Phài tuồn trăng gió hay sao?
Sự nầy, biết tính thế nào được đây
Công nha vừa buổi rạng ngày
Quyết tình, Hồ mới đoán ra một bài
Lệnh quan, ai dám cãi lời
Ép tình mới gán cho người thổ quan
Khi thuyền hoa đi ngang qua khúc sông
Tiền Đường, Kiều sực nhớ đến “thần mộng”từ trước: “Hồn Đạm Tiên hiện về báo mộng cho nàng biết là mình có tên trong sổ đoạn trường” nên nàng đã gieo mình xuống sông, gặp lại Đạm Tiên để chấn dứt số kiếp đoạn tràng cho xong!
“Triều đâu nổi tiếng đùng đùng
Hỏi ra mới biết rằng sông
Tiền Đường Nhớ lời thần mộng rõ ràng
Này thôi hết kiếp đoạn tràng là đây!
Đạm Tiên, nàng nhé, có hay
Hẹn ta, thì đợi dưới nầy, rước ta
Dưới đèn sẵn bức tiên hoa
Một thiên tuyệt bút, gọi là để sau
Cửa bồng vội mở rèm châu
Trời cao, sông rộng, một màu bao la
Rằng: “Từ Công hậu đãi ta
Xót vì việc nước mà ra phụ lòng
Giết chồng mà lại lấy chồng
Mặt nào mà lại đứng trong cõi đời?
Thôi thì một thác cho rồi
Tấm lòng phó mặc trên trời dưới sông!”
Đã mấy lần, Kiều tự vẫn nhưng được cứu sống! nên sự sống, chết của con người thuộc về lảnh vực tâm linh. Do đó, tác giả đã mượn hình ảnh hồn ma Đạm Tiên, sư Giác Duyên và Tam hợp đạo cô để giải thích hiện tượng ấy với sự kết hợp của ba Tôn giáo lúc bấy giờ là “Phật, Lão và Khổng” (tam giáo đồng nguyên) để tìm một kết luân trong truyện Kiều:
Đã có lần sư Giác Duyên gặpTam hợp đạo cô và hỏi rằng: “Kiều là người hiếu nghĩa đủ đường mà sao lại gặp những đoạn trường đớn đau?”
Tam Hợp đạo cô giải thích:
”Phúc và họa là đạo trời, nhưng cũng phát xuất từ lòng người. Con người ngay thẳng, chân chính thì trời đâu hại được! Thúy Kiều sắc sảo, khôn ngoan để lộ ra ngoài, nên không tránh khỏi sóng gió của cuộc đời! lại thêm đa tình, lãng mạn nên không tự chủ được mình để:
“Ma đưa lối, quỉ đưa đường
Lại tìm những chốn đoạn trường mà đi
Hết nạn ấy, đến nạn kia
Thanh lâu hai lược, thanh y hai lần
Trong vòng giáo dựng, gươm trần
Kề lưng hùm sói, gửi thân tôi đòi
Giữa dòng nước dẫy, sóng giồi
Trước hàm rồng cá gieo mồi vắng tanh.
Oan kia gieo mãi với tình
Một mình mình biết, một mình mình hay
Làm cho sống đọa, thác đày
Đoạn trường cho hết kiếp này mới thôi!
Sư Giác Duyên nghe Tam hợp đạo sư luận bàn về cuộc đời của nàng Kiều đến giai đoạn kết thúc ê chề đớn đau! Nhưng xét qua luật Nhân quả duyên nợ của nhà Phật, sư nhận định rằng đem ra cân nhắc hành động của nàng Kiều thì :
“Xét trong tội nghiệp Thúy Kiều
Mắc điều tình ái, khỏi điều tà dâm
Lấy tình thâm, trả tình thâm
Bán mình đã động hiếu tâm đến
Trời Hại một người, cứu muôn người
Biết đường khinh trọng, biết lời phải chăng
Thửa công đức ấy ai bằng
Túc khiên đã rữa lâng lâng sạch rồi!
Khi nên Trời cũng chiều người
Nhẹ nhàng nợ trước, đền bồi duyên sau.”
Sau khi nghe tin Thúy Kiều bị Hồ Tôn Hiến làm phản, giết Từ Hải và hành nhiễu với nàng rồi ép gã nàng cho một thổ quan sắp hồi hương,
Sư Giác Duyên liền dựng lên một am tranh bên sông Tiền Đường và thuê năm hai người ngư phủ đóng thuyền và giăng lưới túc trực hai bên bờ sông để cứu vớt nàng Kiều.
Đúng như lời phỏng đoán của Tam Hợp đạo cô cùng với hạnh nguyện độ sinh của sư Giác Duyên, hai người ngư phủ đã kịp thời vớt thi thể của nàng Kiều lên khỏi mặt nước và được cứu sống:
“Giác Duyên nhận thật mặt nàng
Nàng còn thiêm thiếp giấc vàng chưa phai
Mơ màng, phách quế, hồn mai
Đạm Tiên, thoắt đã thấy người ngày xưa
Rằng: “Tôi đã có lòng chờ
Mất công mười mấy năm thừa ở đây
Chị sao phận mỏng, đức dày?
Kiếp xưa đã vậy, lòng nầy dễ ai?
Tâm thành đã thấu đến
Trời Bán mình là hiếu, cứu người là nhân
Một niềm vì nước, vì dân
Âm công cất một đồng cân đã già
Đoạn trường sổ, rút tên ra
Đoạn trường thơ, phải đưa mà trao nhau
Còn nhiều hưởng thụ về sau
Duyên xưa đầy đặng, phúc sau dồi dào! “

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here