KIỀU KHUYÊN TỪ HẢI RA HÀNG

0
17

Võ Văn Bằng

Khi Thúy Kiều đã leo lên một mức thang tột đỉnh là mệnh phụ phu nhân liền nghĩ đến việc bảo vệ hạnh phúc lâu dài. Nàng hiểu được ý trung nhân là muốn thoát ra vòng cương tỏa của chế độ phong kiến đương thời nên muốn làm một cuộc cách mạng lật đổ chế độ phong Kiến để trờ thành một anh hùng Từ Hải với tính khí:
“ Chọc trời khuấy nước mặc dầu
Dọc ngang nào biết trên đầu có ai!”.
Kiều thấy đời sống bất ổn, mặc dầu Từ Hải đã đạt được chúa tể một biên thùy.
Nhân cơ hội triều đình cử Tổng đốc Hồ Tôn Hiến đi dẹp loạn, ông là người “kinh luân gồm tài”, biết được Từ Hải là kẻ anh hùng và Thúy Kiều là người thông minh tài trí, thường luận bàn việc lớn. Nên Hồ Tôn Hiến đem quân đóng gần biên giới để tìm cơ hội chiêu dụ Từ Hải ra hàng. Hồ Tôn Hiến liền cho sứ giả đem ngọc, vàng, gấm vóc đến thương lượng với Từ Hải và nàng Kiều một số ngọc vàng nghìn cân cùng với hai thế nữ để hầu hạ.
Khi hay tin nầy, Từ Công tức giận vô cùng, ông ta ra lệnh bắt giam sứ giả và chưởi mắng vào mặt chúng:
“Tin vào gởi trước trung quân
Từ Công riêng hãy mười phân hồ đồ
Một tay xây dựng cơ đồ
Bấy lâu bể Sở, sông Ngô tung hoành
Bó thân về với triều đình
Hàng thần lơ láo, phận mình ra đâu ?
Áo xiêm buộc trói lấy nhau
Vào luồn ra cúi, công hầu mà chi ?
Sao bằng riêng một biên thùy
Sức nầy đã dễ làm gì được nhau
Chọc trời, quấy nước, mặc dầu
Dọc ngang nào biết trên đầu có ai ?
Và, sau đó chàng còn chê tráchThúy Kiều :
“Nàng rằng thật dạ tin người
Lễ nhiều, nói ngọt, nghe lời dễ xiêu!”
Sự thật Kiều không nhẹ dạ hay tham lợi như lời trách móc của Từ Hải mà tâm trạng của nàng lúc bấy giờ là nghĩ đến hạnh phúc lâu dài và bền vững cho gia đình, nàng nghĩ rằng: “Số phận mình như chiếc bèo trôi lênh đênh trước dòng sông, nước lên thì bèo cũng lên và trái lại! Hơn nữa đã gần 15 năm lưu lạc đầy gian truân nên nay chịu nghe lời vương thần để được “công tư vẹn cả hai bề” thì điều đó chẳng phải là phi lý!” Nàng tìm cách thuyết phục Từ Hải, tuy chàng nóng giận, bộc trực nhưng biết phục thiện…
Hôm ấy, khi sứ giả của Hồ Tôn Hiến vào đến tư dinh và chở theo một xe các phẩm vật trao tặng, Từ Hải liền quát lớn, ra lệnh cho binh sĩ trói lại và hành hình chúng. Thúy Kiều lên tiếng cản lại và nói :
“Họ là những người thừa hành, không nên hành xử họ. Hơn nữa, khi hai nước lâm chiến với nhau, đến lúc cần thương thuyết thì không nên bắt giữ sứ giả”.
Từ Hải nghe Kiều nói, khen hay liền ra lệnh cổi trói, đồng thời sai đem rượu thịt ra đải cho họ và lấy một số vàng bạc trong đó để thưởng công, còn hai thế nữ cho vào phòng để hầu hạ phu nhân.
Thúy Kiều đã xử sự một cách khôn ngoan, tế nhị, xem như “hoãn binh chi kế”, làm cho Từ Hải đã cảm phục lại cảm phục thêm, nàng rất xứng đáng tham gia luận bàn vào công việc nước!.
Nàng đưa ra những lý luận chặt chẽ, những kinh nghiện và sự kiện đã xẩy ra trong lịch sử như điển tích Hoàng Sào và khúc sông Vô Định để khuyên Từ Hải ra hàng:
“Ngẩm từ dấy việc binh đao
Đống xương Vô định đã cao bằng đầu
Làm chi để tiếng về sau
Nghìn năm ai có khen đâu Hoàng Sào”
Hoàng Sào là một người văn võ toàn tài, ông thi đổ tiến sĩ nhưng không được trọng dụng vì mặt mày xấu xí. Ông tức giận triều đình lúc bấy giờ nên ly khai lên núi rừng, chiêu hiền đãi sĩ, lập chiến khu chống lại với triều đình và được hàng chục ngàn người hưởng ứng. Ông đem quân đi xâm chiến nhiều tình thành nhưng đi đến đâu ông giết dân chúng vô tội đến đó. Cho nên khi nói đến danh tánh Hoàng Sào, mọi người đều khiếp sợ và để tiếng gian ác đến bây giờ.
Cũng như trong lịch sử của Trung Hoa, khi nghe đến sông Vô Đinh thì người ta liên tưởng nơi đây lúc xưa là một bãi chiến trường, chém giết nhau mà xương còn để lại cao hơn đầu người!
Nàng Kiều đã đem sự tích lịch sử nói trên để thuyết phục Từ Hải và Từ Hải đã nghe theo lời Kiều, chấp thuận ra hàng!
Từ Hải tổ chức khao binh, thưởng tướng, và tuyên bố giải ngũ để binh sĩ trở về đoàn tụ với gia đình. Tất cả mọi người đều hân hoan chuẩn bị lên đường.
Ngày giờ giao kết đã đến, Từ Hải cùng phu nhân ra ngoài cửa dinh trông ngóng. Từ Hải nhìn thấy đằng xa một đoàn quân với vẻ sát khí ào ào tiến đến cùng với cờ trận và tiếng trống thúc quân. Từ Hải thất kinh hoảng hồn bảo với phu nhân rằng: “Ta đã bị trúng k !”
Rồi Từ cấp tốc ra lệnh giao chiến!…
Nhưng than ôi! Đã quá muộn rồi! Quân sĩ từ mấy ngày trước nghe lệnh qui hàng thì đã cuộn giáp, bó gươm. Bây giờ ra lệnh chiến thì làm sao trở tay cho kịp, kẻ kiếm được gươm thì mất giáp, người được ngựa thì mất yên, tạo nên cảnh hổn loạn.
Từ Hải không kịp mặc áo giáp, không kịp lên ngưa, trong tay không một tấc sắt. Khi tên địch xông đến chém thì nhanh như chớp, ông đá tung ra đoạt lấy gươm. một mình chiến đấu hơn mười hiệp. Cuối cùng vì tên gâm đây người nên Từ Hải chết trong thế đứng.
Binh lính địch vây chung quanh đều khiếp sợ, chúng bắn tên gâm đầy người nhưng Từ Hải vẫn chưa ngã. Đến lúc chúng áp tải Kiều đến trinh diện với Hồ Tôn Hiến và khi đi ngang qua, nàng thấy thân hình của Từ Hải đầy máu và tên, nàng ngất xỉu, đập đầu xuống chân thì khi ấy xác Từ Hải từ từ ngã xuống đất “Trong hào, ngoài lũy tan hoang
Loạn quân vừa dắt tay nàng đến nơi
Trong vòng tên đá tơi bời
Thấy Từ còn đứng giữa trời trơ trơ
Khóc than: “trí dũng có thừa
Bởi nghe lời thiếp, đến cơ hội nầy!
Mặt nào trông thấy nhau đây?
Thà liều sống chết một ngày với nhau!”
Dòng thu như xối cơn sầu
Dứt lời nàng cũng gieo đầu một bên
Lạ thay oan khí tương triền
Nàng vừa phục xuống, Từ liền ngã ra!
Quan quân, kè lại người qua
Xót nàng, sẽ lại vực ra dần dần
Sau khi Kiều được bọn lính áp tải cứu sống và đưa nàng vào trình diện với Hồ Tôn Hiến, Y bảo với nàng Kiều tự chọn phần thưởng những gì mà Kiều muốn. Thúy Kiều liền phản ứng mãnh liệt, chỉ vào mặt Hồ Tôn Hiến mà nói rằng:
“Rằng: “Từ là đấng anh hùng
Dọc ngang trời rộng, vẫy vùng bể khơi
Tin tôi nên quá nghe lời
Đem thân bách chiến làm tôi
Triều đình Ngỡ là phu quí, phụ vinh
Ai ngờ một phút tan tành thịt xương!
Năm năm trời bể ngang tàng
Dẫn mình đi bỏ chiến trường như
không Khéo khuyên kề lấy làm công
Kể bao nhiêu lại đau lòng bấy nhiêu!”
Sau đó, Thúy Kiều phải tự kiềm chế để thực hiện nghĩa cử cuối cùng đối với Từ Hải là xin chôn cất chàng bên bờ sông Tiền Đường.
Sau khi chôn cất Từ Hải xong, Hồ Tôn Hiến bắt Kiều hầu rượu, đánh đàn trong buổi tiệc thiết đãi tướng quân mừng chiến thắng, y đã giở trò ong bướm và tỏ tình với Kiều nhưng bị nàng cự tuyệt.
Sáng mai, khi tỉnh giấc, Hồ Tôn Hiến cảm thấy xấu hổ và lo sợ :
“Nghĩ mình phương diện Quốc gia
Quan trên nhắm xuống, người ta trông vào
Phải tuồng trăng gío hay sao?
Sự nầy, biết tính thế nào được đây?
Nên khi trông thấy số công nha vào phòng dọn dẹp, trong đó có một thổ quan được hồi hương. Nhân dịp nầy quan Tổng đốc ép gả Kiều cho tên thổ quan và y ra lệnh cho quan quân đem kiệu đưa hai người xuống thuyền trở về cố hương.
-“ Công nha vừa buổi rạng ngày
Quyết tình, Hồ mới đoán ngay một bài
Lệnh quan ai dám cải lời
Ép tình mới gán cho người thổ quan”
Khi thuyền hoa đi ngang qua khúc sông Tiền Đường, Thúy Kiều sực nhớ đến “thần mộng”: “Hồn ĐạmTiên hiện về báo mộng cho nàng biết là mình có tên trong sồ “Đoạn trường” nên nàng đã gieo mình xuống sông để chấm dứt số kiếp đoạn trường!:
“Triều đâu nổi tiếng đùng đùng
Hỏi ra mới biết rằng sông Tiền Đường
Nhớ lời thần mộng rõ ràng
Này thôi hết kiếp đoạn tràng là đây

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here