KIỀU VÀO LẦU XANH THỨ HAI GẶP TỪ HẢI

0
26

Võ Văn Bằng

Thúy Kiều trốn khỏi Quan Âm Các, mang theo chuông vàng, khánh bạc để hộ thân.
Đêm hôm khuya khoắt, thân gái dặm trường, Kiều không biết đi về đâu thì bỗng nhiên thấy đằng xa kia có ngọn đèn le lói. Khi đến gần mới hay là am Chiêu Ấn, Kiều gõ cửa bước vào xin tá túc và được vị trú trì là sư Giác Duyên chấp thuân. Nhưng sau một thời gian có người phát giác chuông vàng, khánh bảc ấy do Kiều đánh cắp ở am Quan Âm Các. Sư Giác Duyên sợ liên lụy đến thanh danh của chùa nên nhờ người hàng xóm là Bạc Hà đưa Kiều về tư gia trú ẩn.
Bạc Hà biết hành động bất chính của Kiều nên tha hồ hạch sách và gán ép Kiều làm vợ cho người cháu là Bạc Hạnh.
Kiều đã “đạp vỏ dưa lai gặp vỏ dừa”, Bạc Hà và Bạc Hạnh thuộc phường “buôn phấn bán son” nên khi làm lễ cưới Kiều xong, Bác Hạnh đưa Kiều về bán cho lầu xanh ở Châu Thai. Ở đây nàng gặp Từ Hải và nàng đã trở thành mệnh phụ phu nhân!:
“Lần thâu gió mát , trăng thanh
Bỗng đâu có khách biên đình đến chơi
Râu hùm, hàm én, mày ngài
Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao
Đường đường một đấng anh hào
Côn quyền hơn sức, lược thao toàn tài
Đội trời, đạp đất, ở đời
Họ Từ, tên Hải, vốn người Việt Đông
Giang hồ quen thói vẫy vùng
Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo
Qua chơi thấy tiếng nàng Kiều
Tấm lòng nhi nữ cũng xiêu anh hùng
Thiếp danh đưa đến lầu hồng
Hai bên cũng liếc, hai lòng cũng ưa
Từ rằng: “tâm phúc tương cờ”
Phải chăng trăng gió, vật vờ hay sao?”…
Thi hào Nguyễn Du đã nêu lên hai điểm đặc biệt về Từ Hải: Hình dáng lập dị, khác người về chiều cao (10 thước cao = 3m3).
Thứ đến là Từ Hải mang tính nghệ sĩ và làm chính trị:
“Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo”.
Cho nên khi gặp Kiều, chỉ cần hai bên cùng liếc là đủ “Tâm đắc tương cờ”…Đúng với nghĩa “ánh mắt là cửa sổ của tâm hồn”. Từ Hải đã khám phá ra được từ trong ánh mắt của nàng hiện rõ sự thật thà, khiêm tốn và thông thái qua câu hỏi bằng điển tích của Từ Hải:
“Mắt xanh chẳng đề ai vào, có không?”
Hay câu:
“Từ rằng: “Lời nói hữu tình
Khiến người lại nhớ câu Bình Nguyên Quân”
Cái phong phú trong truyện Kiều là tác giả đã dùng nhiều điển tích để chứng minh sự kiện đã xẩy ra, tuy khó hiểu nhưng hiểu được thì thú vị như khi nói đến “mắt xanh”, lấy từ điển tích :
“Nguyễn Tịch, nguyên đời nhà Đường bên Trung Hoa, ông làm quan nhưng chán đời rồi cáo bệnh lui về nhà và chu du đó đây với bầu rượu, túi thơ. Ông có một thái độ khác thường là khi tiếp khách, hễ là người quân tử, là hạng người vừa lòng mình thì ông nhìn họ có tròng mắt xanh, trái lại khách là kẻ tầm thường, không vừa ý mình là khách có đôi mắt tròng trắng. Do nhận xét đó mà sau nầy người ta dùng “mắt xanh” để chỉ sự bằng lòng, vừa ý.
Còn câu Từ Hải hỏi Kiều:
“Mắt xanh chẳng để ai vào có không ?”
Một câu hỏi “cân não” rất khó giải đáp khi Kiều đang ở trong chốn lầu xanh! nhưng nàng đã trả lời:
Nàng rằng: “Người dạy quá lời
Thân nầy còn dám xem ai là thường!
Chút riêng chọn đá gởi vàng
Biết đâu mà gởi can tràng vào đâu
Còn như vào trước ra sau
Ai cho kén chọn vàng thao tại mình?
Kiều đã trả lời một cách thật thà, khiêm tốn, phản ảnh được tâm hồn trong sáng của nàng làm cho người anh hùng, nghệ sĩ Từ Hải sực nhớ đến Bình Nguyên Quân, một danh tướng của nước Tần “đời Tam Quốc”:
Đến khi hữu sự, ông chỉ chọn được 19 người trong đám thực khách hàng ngàn người đến với ông mỗi ngày. Chỉ còn một người nữa mới đủ túc số thì tên Mao Toại trong số thực khách bước ra tình nguyện gia nhập. Chính tên nầy đã đem lại kết quả tốt đẹp cho Bình Nguyên Quân khi đến thuyết phục liên minh với vua nước Sở.
Từ Hải đã nói hết tâm tư của mình qua hai điển tích “Mắt xanh và Bình Nguyên Quân” nói trên và được Kiều trân quí và tin tưởng đón nhận:
“Thưa rằng lượng cả bao dung
Tấn dương được thấy mây rồng có phen
Rộng thương cỏ nội, hoa hèn
Chút thân bèo bọt, dám phiền mai sau”
Thúy Kiều vừa dứt lời thì
Từ Hải khen Kiều: “tri kỷ, tri bỉ”!
“Khen cho con mắt tinh đời
Anh hùng đoán giữa trần ai, mới già
Một lời đã biết đến ta
Muôn chung, nghìn tứ, cũng là có nhau…
Và, sau ngày đó, Từ Hải chuộc nàng ra khỏi lầu xanh, chung sống bên nhau trong một mái ấm gần nửa năm. Nhưng, với tinh thần: “ Chí khí Nam nhi”, Từ Hải phải tạm biệt Thúy Kiều để lập nghiệp đế vương và hứa với nàng rằng:
“Sau một năm, khi đạt được kết quả, Từ Hải sẽ cho binh hùng, tướng mạnh đến nghênh hôn nàng về doanh thự:
“Bao giờ mười vạn tinh binh
Tiếng chuông dậy đất, bóng tinh rợp đường
Làm cho rõ mặt phi thường
Bấy giờ ta sẽ rước nàng nghi gia.
Đúng như lời hứa, hai năm sau, Từ Hải trở về trong vinh quang cùng với muôn quân, nghìn tướng và tổ chức lễ cưới Thúy Kiều thật là trọng đại:
“Giáp binh kéo đến quanh nhà
Đồng thanh cùng gọi:
“Nào là phu nhân?”
Hai bên mười vị tướng quân
Đặt gươm, cởi giáp, trước sân khấu đầu
Cung nga, thế nữ, nối sau
Rằng: “Vâng lệnh chỉ, rước chầu vu qui”
Phu quân dõng dạc bước ra và đáp lời chào mọi người trước hai hàng tướng sĩ và hàng ngàn binh sĩ đang phủ phục. Vừa lúc ấy, đoàn xe kiệu và những cung nga tới. Viên Đại Tướng dẫn đoàn xe vội nghiên mình thi lễ và tâu rằng: “Xa giá hiện đã đến, xin mời phu nhân lên xe. và hiện thời Thiên Tuế đóng binh ở thành Đại Hoang, đương đợi phu nhân tại đó”.
Xa giá và đoàn hộ tống binh mã kéo dài, cờ xí tung bay rập đường, tiếng loa, tiếng người ca ngợi không ngớt.
Khi gần đến nơi liền thấy mấy chục kỵ mã phi tới hộ vệ, một số lui về khẩn báo cho Từ Hải biết đoàn rước sắp đến.
Tức thì, cửa thành mở rộng, cờ xí treo phất phới ngập thành, tiếng loa phóng thanh âm nhạc nổi lên van trời.
Từ xa, hình ảnh của Từ Hải dỏng dạc trên lưng ngựa, đầu đội mũ tam sơn, mình mặc áo đại hồng bào, lưng thắt đai ngọc, chân đi đôi ùng, mặt trắng, mày ngài, râu hùm hàm én.
Khi giáp mặt, mọi người trong đám rước tung hô chúc tụng van dậy cả một góc trời. Từ Hải và Thúy Kiều tay bắt, mặt mừng. Chàng nhắc lại lời hứa với nàng Kiều trong buổi ban đầu gặp gỡ:
“ Làm cho rõ mặt phi thường
Bấy giờ ta sẽ rước nàng nghi gia”…

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here