NGƯỜI EM KẾT NGHĨA

0
41
Hình minh họa

Ánh Nguyệt (Houston)
Tiếp theo số 681

Tính vợ chồng Mỳ Tôm thật dễ thương. Anh hai cần là nó tới giúp liền, dù đang bận cũng chạy tới. Cũng năm đầu khi tôi mới đến Houston, anh hai chở đi chợ Hồng Kông. Khi ra xe, đề máy hoài không nổ, anh nói anh quên để đèn nên hết điện. Anh gọi Mỳ Tôm đến giúp, mười phút là có thằng em đem giây bình điện xạc vào xe cái rẹt là xe nổ ngon ơ. Thằng em cười cười rồi dông về làm tiếp công việc đang dở dang. Nói chung, nhà tôi cần cái gì thì em đưa cho cái nấy. Nó thích sưu tầm hộp quẹt zippô ngày xưa. Nó mua ở trên mạng để cả thùng hơn một trăm cái. Tôi nhìn, nó biết tôi thích nên nó hốt cho tôi cả hơn chục cái. Tính hào phóng cả vợ với chồng cứ thích cho người thân, thí dụ cái máy cắt giấy thật tốt hiệu USA, nó đem cho luôn anh hai. Nhờ nó mà chúng tôi có để cắt giấy in sách. Tôi rất mừng máy quá tốt, xài hoài mà lưỡi dao sắt ngọt như ban đầu.
Chúng tôi muốn đi câu, Mỳ Tôm đưa cái cần câu xịn cho chúng tôi. Nó còn nói “anh chị thích cái gì thì tự nhiên mà lấy.”
Ở nhà, hư cái gì thì Gọi Mỳ Tôm, em lên liền dù nhà chúng nó lên nhà tôi xa đến bốn mươi phút. Có hôm máy lạnh không chạy, đường nước nóng hư, cái sink rửa chén chảy nước là chúng tôi gọi em lái xe tới giúp. Cái thằng em kết nghĩa sao mà tốt vậy chứ! Niềm đam mê của Tôm Mỳ về nghệ thuật nhiếp ảnh là số một, anh hai nói cái máy ảnh và những ống kính của nó đến vài chục ngàn đô, chúng tôi có ảnh đẹp
là nó lấy phóng to để kỷ niệm. Mà ảnh nó chụp đẹp thật. Đi du lịch thì cả vợ chồng nó năm nào cũng dắt diú con cái đi cả nửa tháng trời. À mà bây giờ nó có thêm một cô công chúa nữa rất xinh, cô công chúa lớn bây giờ đã mười sáu tuổi rồi, Tina giỏi tiếng Việt đáo để. Bé làm thông dịch cho bác sĩ mỗi khi ông bà nội ngoại đau vào nhà thương làm mấy bác sĩ và y tá khen quá chừng, con bé rất ngoan, lễ phép và cao hơn mẹ rồi. Chắc vài năm nữa vừa học vừa làm người mẫu có nước mẹ nó xài tiền chi cho hết, cô em út chắc lớn lên cũng sắc nước hương trời. Cũng rất mừng cho gia đình thằng em kết nghĩa. Còn con vợ nó mỗi khi đến nhà, nó hái mướp, bầu, rau đủ thứ bỏ sau xe cho tôi. Mà đáng khen nhất là nó làm cái giàn thật chắc bằng gỗ to đùng thấy mà sướng con mắt. Mới đây Mỳ Tôm đi làm, thình lình ghé thăm sức khoẻ hai ông bà già chúng tôi, nó nói mấy tháng nghỉ Covid “em mua gỗ cả 3 ngàn đô về làm cái giàn bầu rồi, tiền chính phủ cho em bỏ ra sửa soạn vườn hết trơn.
Hay thiệt cái thằng em này cái gì nó cũng có; cái gì nó cũng biết, kiến thức sâu rộng, kể cả lịch sử thế giới đừng nói chi lịch sử tổ quốc thân yêu của chúng ta nó cũng am tường. Giỏi quá phải không quý vị? Nó qua Hoa Kỳ mới có mười hai tuổi đi cả gia đình theo diện HO. Nhà có ba người con trai và một người chị gái, nó là con trai thứ ba. Gia đình nó ở Tây Ninh còn gia đình Hằng, vợ nó, ở Mỹ Tho.
Những khi có tiệc tùng chúng gọi đến chơi, gặp ba mẹ hai bên thật là vui. Chẳng biết chúng tôi có còn đựơc trẻ không mà chúng tôi gọi thưa ba mẹ của bạn chúng bằng “anh chị”; trái lại nó cũng gọi chúng tôi cũng bằng “anh chị” thế mới sướng chứ!”
Trường hợp nầy chúng tôi cũng hưởng
phước được gọi như thế đến bốn năm gia đình như vậy ở đây. Thật vui hết biết…
Tôi nói với anh hai là tôi sẽ viết lại những chuyện có thật mà hay của Mỳ Tôm kể, trước khi tôi nhắm mắt. Cái bệnh làm biếng của tôi thành kinh niên nên cứ để thời gian vùi lấp. Nhờ Covid mới đây nó ghé kể lại chuyện xưa và chuyện mới, làm tôi quên cái nhát mà gõ bàn phím thế nầy đây.
Còn nhớ được bao nhiêu viết lại bấy nhiêu, có thể tôi bỏ bớt vì không nhớ nổi.
Câu chuyện 1:
Năm 1975 ba em đi tù, mẹ ở nhà làm nông và đi mua trứng vịt gom lại cả hai giỏ chở bằng xe đạp để đi bỏ mối cho các tiệm tạp hoá. Hôm ấy xui xẻo sao không biết, mẹ té, đổ hai giỏ trứng xuống đường, mẹ quơ lấy nón dùa vào một nón đem về cho tụi em ăn một bữa đáng đời, tụi em cười rồi hỏi mẹ:
“Mai mẹ có đem trứng về cho con ăn nữa không?”
Mẹ em khóc hu hu… “Cái thời buổi gạo châu củi quế, cực thấy bà cố mà các con cười cái nỗi gì chứ? Cho tụi con ăn thế nầy có nước chết đói bây giờ, vì có bao giờ các anh em con được ăn trứng thoải mái như thế nầy đâu mẹ?”
Mẹ em lau nước mắt bằng hai cánh tay áo, bà thở ra một cái rồi nhìn anh em chúng em mà không nói nên lời. Chắc vốn liếng theo trứng vịt vào bụng mấy đứa em hết.
Xem tiếp số 683

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here