GHEN VĨNH CỬU

0
51

Anh dậy đi, dậy ngay cho tôi!
Chàng ngồi dậy: _Khuya lắm rồi dậy làm gì thế hả em! Ngày mai trời sáng hai chúng ta đi ra vườn ngắm hoa sầu riêng nở, bây giờ là khuya để cho anh ngủ!
_ Không, anh dậy nghe tôi nói.
_Nói gì cơ! Hành tội anh cả ngày mà cả đời rồi chưa chán sao? Mà em muốn nói gì bây giờ?
Để các con nó ngủ.
-Tôi nói cho anh biết, trong chiêm bao lúc nãy tôi thấy anh đi với con bạn gái ngày xưa của anh đó!
-Mà sao nào! Vớ vẩn chiêm bao
– Thì chiêm bao, nhưng tôi tức.
_ Tức gì chứ? -Tức vì anh nắm tay nó, hai người cùng nhau đi về một vườn hoa hồng đầy bươm bướm.
-Thì giấc mơ ấy đẹp, em nên vui chứ sao lại nổi khùng.
-Em ghét vì anh không yêu em bằng yêu nó! Anh có sống với cô ấy một giờ nào đâu mà yêu hơn em!
– Nhưng trong sâu thẳm tâm hồn anh luôn có nó.
-Sao em biết tài vậy?
-Tôi sống với anh hơn ba mươi năm mà không biết anh mới là lạ!
_ Bây giờ tôi không ngủ nữa để nghe cô nói, cô trút hết lòng ghen của cô một lần đi rồi đừng bao giờ nhảm nhí với tôi nữa.
– Hãy đi pha trà đi.
Tôi đợi em ở ngoài hiên đấy!
Lúc này sương đêm rơi dày đặc, chàng không thấy ngọn núi bên kia dù đêm nay có trăng tròn, những vườn cau cao vuốt chìm trong sương, anh chỉ ngửi được hương phong lan, hương chanh và hương cau ngào ngạt tỏa và đang bay về phía anh. Tiếng con gà trống gáy như muốn cho mau sáng. Mà con gà mình nuôi đã lâu, nó như ông cụ già đàng hoàng chững chạc, tiếng gáy của nó không như ngày trước cách đây khoảng ba năm, lúc ấy nó đang độ sung mãn nên giọng nó thanh, cao và vang. Hình như ở xa bên kia làng cũng nghe nó hoà lẫn với tiếng thác của dòng sông thơ mộng.
Anh nghĩ nó cũng già như anh chăng? Và có thể đúng, những con gà mái tơ nó cứ chạy lại mấy con gà trống mới lớn, mượt mà lông và cái đuôi luôn vểnh lên sẵn sàng lâm trận.
Còn nó, nó chỉ dẫn đàn gà con mới mọc lông cánh đi ăn. Nó bươi như con gà mái để tìm những con trùn chỉ cho đàn gà con hay những ụ mối nhỏ ở cái hố ẩm ướt. Nó thương bầy gà con lắm dù không phải con của nó mà toàn là của các cậu trống tơ kia thôi.
Ban khuya một vùng quê yên tĩnh nơi đây chỉ nghe gió rừng vi vu lùa vào hiên rất khẽ, tiếng những con dế ăn sương khuya và những đọt non của cỏ mượt, hay những con châu chấu nữa, chúng cọ cánh vào nhau tạo âm thanh réo rắt.. Chàng nghe tiếng thác của dòng sông phiá sau đổ như tiếng đàn tranh nho nhỏ, chàng muốn ngâm lên bài thơ tình non nước nào đó nhưng chàng cụt hứng.
Bao nhiêu bài thơ của chàng moi cả tim óc để dệt mà vợ chàng đem đốt không thương tiếc. Nàng đốt thơ chàng như đốt hết cả linh hồn chàng. Bây giờ chàng sống khô như giếng cạn, thế mà nàng không biết.
Chàng nói khi thấy nàng mang ấm trà và hai cái tách ra.
_ Em ngồi đi, ta nói đến sáng cũng được, hãy uống trà cho tỉnh táo. Hôm nay tôi muốn nghe một lần nữa rồi thôi, em đừng bao giờ ghen vô cớ mà dựng tôi dậy giữa đêm khuya.
_Em cứ trút hết ra đi, tôi sẳn sàng nghe đây. Bắt đầu đi.
Nàng nói: -Uống trà vào tôi làm sao mà tức nữa, tôi phải nói mà không cần uống.
Tôi ghen với quá khứ tình yêu của anh! Anh giành hết hồn cho cô ta! Em cứ nói:
– Đúng là lúc lấy anh sau cuộc chiến tàn, anh đi tù và tôi bỏ ghế nhà trường. Tuổi thanh xuân của tôi nồng cháy, tôi cho anh cả một mối tình nguyên vẹn, dù hồi đi học tôi cũng mơ mộng một anh chàng khác không phải là anh.
Chúng ta về với nhau sinh con đẻ cái trong thời buổi gạo châu củi quế, …
_ Rồi thì sao? (Chàng hỏi)
-Thế đó dù nghèo tôi bình yên trong tâm hồn vì được anh tận tụy làm lụng, nuôi con, chăm sóc cho tôi. Suốt ngày ở ngoài vườn ngoài ruộng, không có thời giờ nghỉ ngơi, tôi thoả mãn lấy được anh. Thành quả đã được đền bù công sức anh bỏ ra sau mấy mươi năm. Tôi biết trong lòng anh những giây phút thảnh thơi anh luôn thả hồn đi về cô ta, cái mối tình mà anh luôn viết thành thơ. Tôi tức đến ói máu, sôi gan nên cho những bài thơ ấy vào bếp lửa.
Bây giờ thời hiện đại có intenet, anh kết bạn với nó, làm tôi không lúc nào yên, anh biết chưa?
Anh trả lời tôi đi… nói đi, nói hết lòng anh cho tôi biết để tôi yên lòng sống với anh chứ!
-Tôi nói đây! Nói cho em tất cả suy nghĩ của một người đàn ông đứng đắn nhất.
– Là em KHÙNG.
_ Em ghen mù quáng, cả bạn anh từ xa đến thăm anh, có đi cả đoàn em cũng ghen, có khi họ đi cả vợ chồng, em cũng ghen; em ghen cả tà áo của họ nữa. Em ghen không sót một ai đến cái nhà nầy, chứ đừng nói chi đến quá khứ của tôi. Em ghen cả giấc chiêm bao của em nữa. Em bệnh hoạn vừa thôi chứ!
_ Không lẽ tôi cưới một cô vợ về để ghen mãi như thế nầy sao! Ai mà chịu nổi khi làm chồng cô chứ!
– Nếu thương tôi thực sự cô tỏ bày tình cảm, săn sóc tôi, an ủi tôi khi gặp chuyện không may, làm cho tâm hồn tôi vui khi làm xong công việc. Tôi là người lính xưa, tôi tìm vợ để an ủi tôi, sinh con đẻ cái cùng nhau đi hết con đường đời nhiều sóng gió gian nan, tôi muốn em bắn vào tim tôi bằng viên đạn HOA HỒNG, để lòng tôi mát mẻ và yêu đời bên em. Ngược lại em mù quáng ghen tương để tâm hồn tôi luôn xáo trộn.
– Ai cũng có quá khứ, cũng có những mối tình vắt vai, hay ghi vào tâm khảm.
-Em ghen quá và nhắc lại quá khứ của tôi làm tôi mới nhớ cái thời ấy, “Cô ta” Còn không, tôi đã quên lâu rồi. Cô ấy đã thật xa, có bao giờ nhớ đến tôi đâu!
– Nếu cô ta nhớ đến tôi là điều vinh hạnh cho tôi, cô phải trân quý. Vì cô có người chồng tuyệt vời.
-Em sống ích kỷ chứ không phải ghen là yêu thương.
Nàng nói:
-Tôi không muốn anh kết nối tình bạn với cô ta!
Tôi coi cô ấy là người em gái không hơn không kém.
_ Em gái mà làm thơ TÌNH cho cô ta!
_ Như em nghĩ thì tất cả những người có vợ làm thơ không được làm thơ tình à! Em thật trẻ con không thể tưởng tượng.
Anh đã bị em khoá FB với cô ấy là điều sỉ nhục với tôi, em không tôn trọng quyền cá nhân của tôi. Đi đến những người hàng xóm chơi, em cũng nghi là tôi đến đó nhờ họ mở FB của cô ấy để đọc thơ. Thơ cô ấy làm từ thuở đi học. Bây giờ đều gần đất xa trời, em không để cho tâm hồn tôi vui một ngày nào cả. Tôi luôn bảơ vệ hạnh phúc gia đình, không muốn làm cho các con buồn, sao em không hiểu chồng mình đã già và chúng ta đã già.
Đừng để lại đời những tiếng không hay em ạ, hãy yêu tôi bằng những gì như tôi đã yêu em, đừng khờ khạo nữa.
-Hãy ôm tôi đi, một vòng ôm như thuở em mới bước về bên anh, đêm tân hôn dưới ánh đèn mờ mà anh tưởng ánh trăng chiếu vào chung vui cùng hạnh phúc của chúng ta. Bây giờ là sắp sáng rồi, hai ta ra vườn ngắm hoa trên cành cây sầu riêng từng chùm, hoa chanh bên hè thơm phức, hoa cau đang rụng ngọt ngào nữa. Em hái một mớ hoa chanh để vào cái đĩa xưa ở bàn gỗ nầy đi, mùi hương của hoa thanh khiết làm tâm hồn ta cao sang hơn yêu đời hơn.
– Anh giận em lắm em có biết không? -Đã đốt cả linh hồn anh .
– Nếu em mà ghen nữa, chắc anh chỉ còn cái xác bên em mà thôi! _ Nàng nói: Tôi ghen đến khi tàn hơi thở.
_ Em điên thật rồi, hãy bình tâm chúng ta còn rất ít thời gian em ạ! Vì chúng ta đều già lắm rồi, tí nữa em vào soi gương đi, những nếp nhăn đầy trên mặt. Anh cũng vậy, răng không còn khoẻ để ăn cơm, mắt không còn sáng nhiều để nhìn khu vườn xinh đẹp đã lấy của anh rất nhiều mồ hôi, sức khoẻ.
Hãy yêu anh dù không bằng thuở em mới về, nhưng cũng bằng tình yêu của vợ chồng bạn anh, vợ chồng người hàng xóm. Họ không bao giờ ghen điên như em và người chồng yêu qúy của họ luôn làm những bài thơ tình ngọt ngào như thuở trai tơ.
– Em đừng ghen nữa em nhé!
Trời bắt đầu sáng, sương mờ chỉ là màn mỏng tanh, ngôi nhà yên tĩnh của họ chìm trong sương lãng đãng. Họ cùng nhau ra vườn, những nụ hoa mùa xuân thơm ngọt ngào, nhất là hương ngọc lan.
HK, 24/4/2021 (Đây là truyện ngắn của tôi, nếu có giống ai đó ngoài đời, tôi thành thật xin lỗi.)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here