MỐI TÌNH KIM TRỌNG & THÚY KIỀU

0
192

Võ Văn Bằng

Kim Trọng đã từ lâu nghe tiếng Thúy Kiều tài sắc vẹn toàn và hôm lễ Thanh Minh mới bắt gặp ba chị em đi chơi hội trên đường về. Hình ảnh diễm lệ của nàng Kiều nép mình dưới hoa làm cho chàng thổn thức tương tư!…Chàng tìm thuê một căn nhà ở gần nhà nàng và đã được chủ nhà chấp thuận cho mướn:
“Lấy điều du học hỏi thuê
Túi đàn, cặp sách, đề huề dọn sang”…
Chàng nghĩ thầm thế nào cũng có dịp gặp nàng để “tỏ tình” và đây cũng là một cơ duyên do trời định!
Hằng ngày, chàng thường lân la ở quán khách bên đường để trông chờ bóng dáng nàng…
Và, đến nay đã hai tuần trăng, vào một buổi sáng đẹp trời, chàng trông thấy bên kia tường, bóng người đang bước thướt tha dưới hành cây đào. Tức thì chàng buông cầm, xốc áo chạy ra thì nàng đã biến mất, chỉ còn để lại mùi hương thơm nồng nàn…
Chàng liền dạo quanh bức tường gấm, bỗng thấy trên nhánh đào một cành kim thoa, chàng liền giơ tay với lấy:
Lần theo tường gấm dạo quanh
Trên đào nhác thấy một cành kim thoa
Giơ tay vói lấy về nhà
Nầy trong khuê các, đâu mà đến đây?
Ngẩm âu người ấy, báu nầy
Chằng duyên chưa dễ vào tay ai cầm!”…
Sáng hôm sau, trời vừa mới tan sương, Kim Trọng chợt thấy nàng đang đi lững thững quanh tường, cố ý tìm vật gì…chàng đoán biết liền cất tiếng từ phía bên này thành:
“Thoa nầy bắt được hư không
Biết đâu Hợp phố mà mong châu về ?”
“Hợp Phố châu hoàn” là thành ngữ gốc Hán, có nghĩa là những cái quí giá không thể mất đi được, sau cùng quay về với chủ nó. Ý nói Kim Trọng nhặt lấy cành kim thoa và trao lại cho Nàng Kiều là một sự bình thương như châu về Hợp Phố và để nói lên lòng trọng nghĩa khinh tài của chàng:
“Chiếc thoa nào của mấy mươi
Mà lòng trọng nghĩa, khinh tài, xiết bao!”
Của tuy tơ tóc nhưng mang nặng tình nghĩa nên gặp cơ hội này, Kim Trọng liền về phòng, lấy thêm hai chiếc xuyến vàng và một vuông khăn trao tặng cho Kiều:
“Rằng từ ngẫu nhĩ gặp nhau
Thầm trông, trộm nhớ, bấy lâu đã chồn…”
Xương mai, tính đã rủ mòn Lần lừa, ai biết hãy còn hôm nay!
Tháng tròn như gởi cung mây
Trần trần một phận ấp cây đã liều
Tiện đây xin một hai điều
Đài giương soi đến dấu bèo cho chăng ?
Đài gương “ám chỉ về Kiều” có soi sáng đến dấu bèo “Kim Trọng” cho chăng? lời nói khiêm cung ấy của chàng thư sinh đã chạm đến trái tim nhạy cảm của Thúy Kiều, nàng xúc động và đối đáp
“Ngần ngừ, nàng mới thưa rằng
Thói nhà băng tuyết,
Chất hằng phỉ phong
Dù khi lá thấm, chỉ hồng
Nên chăng thì cũng tại lòng mẹ cha
Thúy Kiều thành thật nói về thói nhà thanh bạch, đã ăn rau phong, rau phỉ như mọi người ở thôn quê nhưng luôn luôn gìn giữ gia phong, vâng lời cha mẹ. Hai tâm hồn cao đẹp đã bắt gặp và gắn bó với nhau từ phút đầu, khi Kim Trọng trao vật lưu niệm cho Kiều:
“Rằng trong buổi mới lạ lùng
Nể lòng, có lẽ cầm lòng cho chăng!
Đã lòng quân tử đa mang Một lời, vàng tạc đá vàng thỉ chung
Được lời như cổi tấm lòng
Giở kim thoa với khăn hồng trao tay Rằng:
Trăm năm cũng từ đây
Của tin, gọi một chút nầy làm ghi…”
Để ca tụng tinh thần “trọng nghĩa khinh tài” của người Việt Nam, mới đây,Tổng Thống Hoa Kỳ Barack Obama đã đến thăm Việt Nam trong hai ngày từ 23 đến 25 tháng 5 năm 2016. Trong buổi nói chuyện tại Hà Nội và Sai Gòn trước hàng chục ngàn người tham dự nhất là giới trẻ đã nhiệt liệt hoan hô khi ông đề cập đến bài hệch quân sĩ “Nam Quốc Sơn hà Nam Đế cư…”của Lý Thường Kiệt và hai câu thơ bất hủ cùa thi hào Nguyễn Du:
Rằng: “Trăm năm cũng từ đây
Của tin, gọi một chút nầy làm ghi”
Tình yêu của Thúy Kiều và Kim Trọng không những gắn bó với nhau những kỹ vật mà còn gắng bó về phương diện tâm linh nữa!
Hôm ấy, trong một đêm trăng sáng, nhân lúc cha mẹ của nàng đi dự tiệc chưa về, nàng đã mạnh dạng băng rào qua nhà Kim Trọng và hai người đã chấp nhận viết lời trên giấy hoa tiên và ngữa mặt lên trời mà thề:
“Vừng trăng vằng vặc giữa trời
Đinh ninh hai miệng một lời sng song”
Tóc tơ căn vặn tấc lòng
Trăm năm tạc một chữ đồng từ đây.
Nhưng than ôi! “Phước bất tùng lai, họa vô đơn chí”, nào là tai họa xẩy ra trong gia đình Thúy Kiều, rồi Kim Trọng phải về quê chịu tang cho ông chú. Kiều bơ vơ không có ai nương tưa nên đường cùng phải bán mình để chuộc cha và em.
Trước khi ra đi, Kiều năng ni với em là Thúy Vân, thay chị để trao duyên cho Kim Trọng với lời lẽ đầy xúc động:
“Cậy em, em có chịu lời
Ngồi lên cho chị lạy rồi lại thưa
Giữa đường đứt gánh tương tư Keo loan chấp nối, tơ thùa mặc em”…
Và, trao cho Thúy Vân những kỹ vật cùng với lời trăn trối:
Chiếc vành với bức tờ mây
Duyên nầy thỉ giữ, vật nầy của chung
Dù em nên vợ nên chồng
Xót người mệnh bạc, ắc lòng chẳng quên
Mất người còn chút của tin
Phím đàn với mãnh hương nguyền ngày xưa
Mai sau dù có bao giờ
Đốt lò hương ấy so tơ phím nầy
Trông ra ngọn cỏ lá cây
Thấy hiu hiu gió là hay chị về
Hồn còn mang nặng lời thề
Nát thân bồ liểu đền nghì Trúc Mai
Dạ đài cách mặt khuất lời
Rằng xin chén nước cho người thác oan!
Ôi Kim Lang! hởi Kim Lang
Thôi thôi! thiếp đã phụ chàng từ đây.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here