MỸ SẼ SỤP ĐỔ TỪ BÊN TRONG

0
273
Hình thức đấu tố dưới chế độc cộng sản , người bị đấu tố sẽ bị giết chết ngay sau đó trước mặt mọi người. Thậm chí, chính người con đem cha mẹ của mình ra đấu tố

Bằng Phong Đặng văn Âu

Tiếp Theo Số 653

LTS: “Mỹ sẽ sụp đổ từ bên trong” đó là tựa đề bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả Bằng Phong Đặng Văn Âu.
Tôn trọng quan điểm của tác giả, chúng tôi xin được đăng nguyên văn nội dung bài viết để độc giả tham khảo. Vì bài viết khá dài, chúng tôi xin được phép đăng thành nhiều kỳ mời độc giả theo dõi.
***
Nhưng khi chúng cướp được chính quyền vào tay rồi, thì nhân dân trở thành đầy tớ bị cán bộ đè cổ cho lè lưỡi hoặc đánh cho sặc máu mồm. Sự kiện này vẫn đang xảy ra trên đất nước Việt Nam. Vụ cụ Lê Đình Kình bị giết là chứng cớ còn nóng hổi.
Sự kinh khiếp của chế độ cộng sản là cưỡng bức người dân phải mất dạy, vô giáo dục.
Chưa đánh xong giặc Pháp, Hồ Chí Minh đã gửi cán bộ sang Trung Cộng để học tập cách đánh, chửi cha mẹ hết sức tàn nhẫn để thi hành cuộc đấu tố địa chủ. Hồi còn chiến tranh, ở Miền Bắc, người nào gọi lãnh đạo Miền Nam là ông Diệm, ông Nhu hay ông Thiệu, ông Kỳ đều bị kết tội phản động.
Phải gọi là “thằng Diệm”, “thằng Nhu” hoặc “thằng Thiệu”, “thằng Kỳ” thì mới được coi là kiên định lập trường giai cấp, phân biệt bạn thù! Xin kể một hoạt cảnh đấu tố. Giữa đấu trường vang dậy tiếng reo hò của quần chúng, người con dùng roi quất vào cha mẹ túi bụi. Bà mẹ đau đớn, rên rỉ khóc than: “Con ơi là con ơi! Cha mẹ đẻ con ra, làm lụng vất vả nuôi con, dạy dỗ con nên người. Cha mẹ mắc tội gì với con mà con đánh mẹ đau đớn thế này?”.
Cậu con trai quát lớn: “Con mẹ già khốn nạn kia hãy câm mồm ngay! Chúng mày không phải là cha mẹ của tao. Chúng mày vì dâm dục, làm tình với nhau rồi đẻ ra tao, chứ chẳng phải là cha mẹ gì cả”. Làm sao tin nổi một dân tộc có 4 ngàn năm Văn hiến mà man rợ khủng khiếp như thế phải không? Nhưng đấy là sự thật, các bạn ạ!
Tài liệu Tổng Bí thư Trường Chinh Đặng Xuân Khu đem mẹ mình ra đấu tố hãy còn đó. Ông Trần Đĩnh viết trong tác phẩm “Đèn Cù” cũng thuật lại chuyện Hồ Chí Minh mang bao vải che râu, Trường Chinh mang kính đen, ngồi chứng kiến cảnh đấu tố bà Nguyễn thị Năm – Chủ hãng xe đò Cát Hanh Long – từng được Hồ Chí Minh khen ngợi Bà Mẹ Cách Mạng vì bà đã dốc tài sản yểm trợ kháng chiến chống Pháp.
Năm 1954, đồng bào Miền Bắc kể cho đồng bào Miền Nam nghe chuyện về cái ác, cái vô luân thường đạo lý của cộng sản, nhưng chẳng ai tin. Bởi vì cái ác, cái vô giáo dục của cộng sản ngoài sức tưởng tượng của con người. Chẳng hiểu trí thức Việt Nam bị quỷ ám hay sao đó, mà họ trở nên ngu muội để không thấy cộng sản là một thứ quỷ sứ, ma vương. Sau 30 Tháng Tư năm 1975, những trí thức ngu xuẩn phò Việt Cộng đều té ngửa, nhưng đã muộn! Nhiều người cho rằng nước Việt mình bị kiếp nạn, nên trí thức bị quỷ ám, khiến cho cả nước bị điêu linh.
Bạn học cùng lớp với tôi – Nguyễn Đắc Xuân – vốn là người học trò hiền lành, có tâm hồn nghệ sĩ, mộ đạo Phật. Nhưng từ khi theo cộng sản, anh ta trở thành hung thần, viết báo bịa chuyện để bôi nhọ bà Ngô Đình Nhu là người phụ nữ dâm đãng. Hoàng Phủ Ngọc Tường cũng hiền lành, nhưng dính vào cộng sản là trở thành ác quỷ.
Năm 1954, Mỹ vào Việt Nam thay Thực dân Pháp, giúp ông Ngô Đình Diệm xây dựng nền dân chủ để chống lại nạn độc tài chuyên chính cộng sản Miền Bắc. Đối với người Việt Nam, hễ thấy người da trắng, mũi lõ, mắt xanh đều coi là “quân xâm lược”, thằng Mỹ cũng giống thằng Tây. Thậm chí, người có học cũng mang quan niệm đó, chứ không hề biết “thằng Mỹ khác thằng Tây”. Nước Mỹ là quốc gia từng giải phóng các dân tộc bị nạn độc tài. Đánh bại Nhật, chấm dứt chế độ Quân phiệt, nhưng Mỹ đã giúp Nhật trở nên phồn thịnh và dân chủ. Nước Nhật ghi ơn Thống tướng Douglas McArthur là anh hùng của quốc gia mình, thì đủ biết Mỹ không phải là Đế quốc xâm lược như tuyên truyền của cộng sản riêu rao. Trách nhiệm dạy dân là của người trí thức. Nhưng trí thức Việt Nam ngu, bất xứng, vô trách nhiệm nên khẩu hiệu “Chống Mỹ cứu nước” của Việt Cộng mới có đất dụng võ!
Người Mỹ phạm khuyết điểm là đến giúp Việt Nam, nhưng không hiểu cá tính dân tộc Việt Nam, nên lần đầu tiên thua cuộc chiến đối đầu một lũ giặc cộng sản nghèo đói, tàn ác, vô văn hóa. Do bị đô hộ bởi Tàu, bởi Thực dân Pháp, thói hũ Nho, trí thức Việt Nam mang trong mình cùng lúc hai hội chứng: Mặc cảm tự ty (inferiority complex) và mặc cảm tự tôn (superiority complex), tức là khi không có quyền thì hèn hạ, khúm núm; nhưng khi có quyền thì hống hách, quan liêu. Đem thành ngữ “Hèn với giặc, ác với dân” để áp dụng cho đảng cộng sản đang cầm quyền hiện nay là phản ảnh đúng với căn tính Việt Nam.
Nhà trí thức Nhất Linh Nguyễn Tường Tam thấy rõ căn tính của trí thức Việt Nam mắc phải hai hội chứng nêu trên, nên ông lập ra nhóm Tự Lực Văn Đoàn, với mục đích làm cuộc cách mạng văn hóa để xóa bỏ cái tinh thần hũ Nho “Lý toét Xã xệ”, “tiết hạnh khả phong”. Điều đáng tiếc là văn hào Nhất Linh thay vì lãnh đạo giới trí thức Miền Nam hiểu bản chất thật của kẻ thù để giúp ông Ngô Đình Diệm chống lại bọn cộng sản đầy đọa giới trí thức ở Miền Bắc, ông lại dính líu vào cuộc đảo chánh do hai tên tay sai Thực dân Pháp là Trần Đình Lan, Vương văn Đông âm mưu lật đổ Tổng thống Ngô Đình Diệm. Cuộc đảo chánh thất bại, các đồng chí của ông Nhất Linh bị bắt và khai rằng hành động phản nghịch của họ là do sự chỉ đạo của Nhất Linh. Tuy nhiên, chính quyền TT Ngô Đình Diệm không ra lệnh bắt ông, chỉ ra lệnh cho người Công tố là ông Lê Nguyên Phu đến nhà ông để tìm hiểu vụ việc một cách hết sức trọng vọng, lễ phép.
Ông Nhất Linh yêu cầu không đối chất với nhân chứng, nhưng ông Lê Nguyên Phu không bảo đảm, vì chỉ có Chánh Án mới có quyền quyết định. Lo sợ bị đối diện với sự thật, nhà văn Nhất Linh đã tự tử với lời trối trăn như sau: “Đời tôi để lịch sử xử, tôi không chịu để ai xử cả. Sự bắt bớ và xử tội tất cả các phần tử Đối lập Quốc Gia là một tội nặng sẽ làm cho nước mất về tay Cộng sản. Tôi chống đối sự đó và tự hủy mình cũng như Hòa thượng Thích Quảng Đức tự thiêu để cảnh cáo những người chà đạp mọi thứ tự do.
Nhất Linh Nguyễn Tường Tam. 7-7-1963”. Là kẻ hậu sinh, tôi xin phép nhận định di ngôn của văn hào Nhất Linh. Chế độ Việt Nam Cộng Hòa tôn trọng luật pháp, nên đưa nhà văn Nhất Linh ra tòa để tòa xét xử là đúng. Hành động nhà văn dính líu đến vụ đảo chánh lật đổ chính quyền không phải là đối lập, mà là phản loạn. Hòa thượng Quảng Đức tự thiêu không phải là đối lập, mà là âm mưu của Việt Cộng lợi dụng Phật giáo để phát động cuộc đấu tranh lật đổ chính quyền bằng bạo lực (Nên nhớ từ ngữ tự thiêu là gian lận. Một người tự đổ xăng lên mình, tự bật lửa để đốt mình mới là tự thiêu). Vô tình văn hào Nhất Linh đã đồng lõa với sự xách động bạo loạn của cộng sản. Qua lời lẽ trong di ngôn, tôi, kẻ hậu sinh nghĩ rằng nhà văn Nhất Linh ngạo mạn, tự cho mình cao hơn luật pháp, nên không ai được quyền xét xử mình. Hành động tự hủy của văn hào Nhất Linh mới là tiếp tay cho quân xâm lăng Bắc Việt, vì ông làm cho lý tưởng bảo vệ tự do của Miền Nam mất chính nghĩa. Nếu nhà văn Nhất Linh là người không tên tuổi, không có ảnh hưởng đối với trí thức, di ngôn của ông chẳng nghĩa lý gì. Chính lời buộc tội không đúng của nhà văn Nhất Linh đối với chế độ, đã giúp cho phong trào cộng sản phát triển tổ chức tại nước Mỹ.
Năm 1963, Mỹ xúi giục Tướng lãnh Việt Nam Cộng Hòa đảo chánh là do âm mưu của Thực dân Pháp hại Mỹ. Averell Harriman là nhà Ngoại giao Mỹ, bị Thủ tướng Winston Churchill chê là người người ngây thơ đối với chủ nghĩa cộng sản trong Hội nghị Yalta với Staline. Năm 1961, ông được Tổng thống John Kennedy dùng làm cố vấn đặc biệt. Vợ của Harriman là người Pháp, rất ghét Mỹ. Gặp lúc Tổng thống De Gaule cũng ghét Mỹ, đề nghị trung lập hóa Đông Dương, có lẽ do bà vợ người Pháp tỉ tê, Harriman bày cho Tổng thống John Kennedy trung lập hóa Lào. Tổng thống Ngô Đình Diệm thấy việc trung lập hóa Lào là mở đường cho Bắc Việt xâm lăng Miền Nam, nên chống đối kịch liệt giải pháp trung hóa Lào. Từ đó, giữa Hoa Kỳ và chính phủ Việt Nam Cộng Hòa có sự xung đột. Tình báo Hà Nội lợi dụng cơ hội, Hồ Chí Minh nhờ Ủy hội Quốc tế Kiểm soát Đình chiến mang một cành hoa đào tặng Tổng thống Ngô Đình Diệm và đề nghị cuộc họp kín ở rừng Tánh Linh với Phạm Hùng. Đó là ngón đòn ly gián của Hồ Chí Minh có mục đích phân hóa giữa Tổng thống Ngô Đình Diệm và Đồng Minh Hoa Kỳ. Nghĩ rằng Tổng thống Ngô Đình Diệm phản bội mình, đi đêm với Việt Cộng qua mặt mình, Hoa Kỳ chuẩn bị dùng Trí Quang phát động phong trào đấu tranh Phật giáo.
Năm 1960, bọn Trần Đình Lan và Vương văn Đông – tay sai Thực dân Pháp – đảo chánh thất bại, vì Mỹ không đời nào chấp thuận để cho Miền Nam rơi vào tay Thực dân Pháp một lần nữa. Nhưng năm 1963, cuộc đảo chánh của Dương văn Minh thành công là vì Mỹ xúi Trí Quang phát động phong trào đấu tranh Phật giáo để chuẩn bị dư luận quần chúng, đồng thời trưng bằng chứng Tổng thống Ngô Đình Diệm tư thông với Hồ Chí Minh để thuyết phục các Tướng lãnh tạo phản. Chính quyền Kennedy đã bị tình báo Pháp thù Mỹ và tình báo Việt Cộng thù dân tộc Việt Nam, kết hợp để giật sập chế độ Cộng Hòa của Miền Nam Tổng thống John Kennedy không chủ trương giết anh em Tổng thống Ngô Đình Diệm. Ông bị Tình báo CIA cho tin sai lạc. Tướng Dương văn Minh là một tên tay sai Việt Cộng đã ra lệnh giết anh em Tổng thống Diệm. Dương văn Minh được Tổng thống Diệm thăng cấp Tướng sau khi dẹp loạn Bình Xuyên. Nhưng ông không mang số tiền tịch thu được của Bảy Viễn để sung vào ngân khố quốc gia, nên ông bị thất sủng, mà đem lòng thù hận Tổng thống Diệm. Ông Minh có người em là Dương văn Nhựt – một sĩ quan Việt Cộng – đã trao mật lệnh của Hồ Chí Minh là phải giết anh em ông Diệm. Sau khi hạ sát hai anh em ông Diệm, Tướng Dương văn Minh khẩn cấp làm hai việc: Hủy bỏ quốc sách Ấp Chiến Lược và mở cửa các tiệm nhảy đầm (dancing) thâu đêm suốt sáng.
Ấp Chiến Lược là do mưu kế của ông Cố vấn Ngô Đình Nhu hoạch định để chống lại chủ trương “lấy nông thôn bao vây thành thị” của cộng sản, đã đem lại nhiều kết quả rất khả quan, nhưng ông Minh dẹp bỏ Ấp Chiến Lược là vì làm theo lệnh của Việt Cộng. Cho phép mở cửa “dancing” để các Tướng ăn chơi thâu đêm suốt sáng cũng có mục đích làm bại hoại tinh thần chiến đấu của binh sĩ. Chẳng lẽ một sĩ quan cấp nhỏ như tôi còn thấy được viễn ảnh mất nước do hành động của Tướng Dương văn Minh, mà các lãnh đạo chính trị đảng phái, tôn giáo, quân sự không thấy hay sao? Có lẽ họ đều bị quỷ ám!

Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả Bằng Phong Đặng Văn Âu

Xem tiếp số 655

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here