“ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN” CHÍNH QUYỀN TRUNG QUỐC BUỘC NGƯỜI UIGHUR PHẢI NẾM TRẢI

0
253
Ziawudun đã xác định địa điểm nơi đây - được liệt vô là trường học - là chỗ bà bị giam giữ. Hình ảnh vệ tinh từ năm 2017 (trái) và 2019 (phải) cho thấy sự phát triển đáng kể của các trại, trông giống như các tòa nhà ký túc xá và nhà máy

Tiếp theo số 622

Tác giả Matthew Hill, David Campanale và Joel Gunter

Một bác sĩ của trại nói với bà rằng bà có thể bị tụ máu bầm. Khi các bạn cùng phòng quan tâm đến việc bà bị chảy máu, các cai ngục “trả lời rằng phụ nữ bị chảy máu là chuyện bình thường”, bà kể lại.
Theo Ziawudun, mỗi phòng giam là nơi ở của 14 phụ nữ, với giường tầng, song sắt ở cửa sổ, bồn rửa mặt và nhà vệ sinh kiểu ngồi chồm hổm trên nền nhà. Bà nói, lần đầu tiên nhìn thấy phụ nữ bị đưa ra khỏi phòng giam vào ban đêm, bà đã không hiểu tại sao. Bà đã nghĩ họ đã được chuyển đi nơi khác.
Sau đó vào khoảng tháng 5 năm 2018 – “Tôi không nhớ đích xác ngày tháng, vì bạn không thể nhớ được ngày giờ bên trong trại” – Ziawudun và một người bạn cùng buồng giam, một phụ nữ khoảng 20 tuổi, bị đưa ra ngoài vào ban đêm và đứng trước một người đàn ông Trung Quốc đeo mặt nạ, bà nói. Bạn cùng phòng kia được đưa vào một phòng riêng.
“Ngay khi vào trong đó, cô gái bắt đầu la hét,” Ziawudun nói. “Tôi không biết phải giải thích làm sao với bạn, tôi nghĩ họ đang tra tấn cô ấy. Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc họ cưỡng dâm.”
Người phụ nữ đã đưa họ rời phòng giam nói với những gã đàn ông về việc Ziawudun gần đây bị chảy máu.
“Sau khi người phụ nữ nói về tình hình của tôi, người đàn ông Trung Quốc đã chửi vào mặt cô ta. Người đàn ông đeo mặt nạ nói ‘Đưa ả vào phòng tối’.
“Người phụ nữ đưa tôi sang phòng bên cạnh nơi cô gái kia bị bắt vào. Họ có một cây gậy điện, tôi không biết nó là gì, và nó đã được thốc vào bên trong cơ thể tôi, tra tấn tôi bằng giật điện.
“ Cuộc tra tấn của Ziawudun vào đêm đầu tiên trong căn phòng tối cuối cùng cũng kết thúc, bà nói, khi người phụ nữ một lần nữa can dự vào với lý do tình trạng sức khỏe của Ziawudun, và bà được đưa trở về phòng giam. Khoảng một tiếng sau, người bạn cùng phòng của bà được đưa trở lại.
Ziawudun cho biết: “Cô ấy trở nên khác hẳn sau hôm đó, cô không nói chuyện với bất cứ ai, cô ấy ngồi lặng lẽ nhìn chằm chằm như thất thần”. “Có nhiều người trong những phòng giam bị điên loạn.”
Cùng với các buồng giam, một nơi nổi bật khác của trại là các lớp học. Các giáo viên được soạn thảo để “cải tạo” những người bị giam giữ – một nhà hoạt động nói nó được thiết kế để xóa bỏ văn hóa, ngôn ngữ và tôn giáo của người Uighurs và các dân tộc thiểu số khác, đồng thời truyền bá cho họ theo văn hóa Trung Quốc chính thống.
Qelbinur Sedik, một phụ nữ người Uzbek ở Tân Cương, là một trong số các giáo viên dạy tiếng Trung Quốc được đưa vào trại và bị cưỡng ép giảng bài cho những người bị giam giữ. Sedik đã trốn khỏi Trung Quốc và công khai nói về trải nghiệm của mình.
Trại dành cho phụ nữ bị “kiểm soát chặt chẽ”, Sedik nói với BBC. Nhưng cô đã nghe thấy những câu chuyện, cô nói – những dấu hiệu và tin đồn về việc hãm hiếp. Một ngày nọ, Sedik thận trọng tiếp cận một nữ cảnh sát trại người Trung Quốc mà cô biết.
“Tôi hỏi cô ấy, ‘Tôi đã nghe một số chuyện khủng khiếp về việc hiếp dâm, cô có biết không?’ Cô ấy nói chúng ta nên nói chuyện ở trong sân vào bữa trưa.
“Rồi tôi ra chỗ sân, nơi không có nhiều camera giám sát. Cô ấy nói: “Đúng vậy, hãm hiếp đã trở thành dạng văn hóa. Đó là hiếp dâm tập thể và cảnh sát Trung Quốc không chỉ cưỡng hiếp họ mà còn dùng điện giật họ. Họ phải chịu đựng sự tra tấn khủng khiếp.”
Đêm đó Sedik nói cô không tài nào chợp mắt được ngủ chút nào. “Tôi đã nghĩ về đứa con gái đang đi du học của mình và khóc cả đêm.”
Trong lời khai riêng với Dự án Nhân quyền Uyghur, Sedik nói cô đã nghe về một chiếc gậy có điện được đưa vào phụ nữ nhằm tra tấn họ – đồng nhất với trải nghiệm mà Ziawudun đã mô tả.
Sedik nói đã có “bốn loại giật điện” – “ghế, găng tay, mũ, và hãm hiếp lỗ hậu bằng gậy”.
“Những tiếng gào thét vang vọng khắp tòa nhà”, cô nói. “Tôi có thể nghe thấy chúng trong bữa trưa và thi thoảng lúc tôi đứng lớp.”
Sayragul Sauytbay, một giáo viên khác bị buộc phải giảng dạu trong trại, nói với BBC rằng “hãm hiếp là phổ biến” và các lính canh “chọn các cô gái và phụ nữ trẻ mà họ muốn và đưa họ đi”.
Bà mô tả đã chứng kiến một vụ cưỡng hiếp tập thể đáng ghê tởm của một cô gái chừng 20 hoặc 21 tuổi, cô bị đem ra trước khoảng 100 người bị giam giữ khác để thú tội. “Sau đó, trước mặt mọi người, cảnh sát đã thay nhau cưỡng hiếp cô ấy”, Sauytbay nói.
“Trong khi thực hiện bài kiểm tra này, họ quan sát mọi người rất kỹ lượng và chỉ ra bất kỳ ai chống cự, siết chặt nắm tay, nhắm mắt hoặc nhìn đi chỗ khác và rồi bắt những người đó chịu phạt.”
Cô gái trẻ gào cứu, Sauytbay nói.
“Nó hoàn toàn kinh khiếp,” bà nói. “Tôi cảm thấy như mình đã chết. Tôi đã chết.”
Trong trại ở Kunes, ngày tháng của Ziawudun trôi qua hàng tuần rồi hàng tháng.
Những người bị giam giữ bị cắt tóc, họ đến lớp học, họ bị kiểm tra sức khỏe không rõ nguyên nhân, buộc uống thuốc và bị cưỡng ép tiêm một loại “vaccine” gây buồn nôn và gây mất cảm giác sau mỗi 15 ngày.
Ziawudun cho biết, phụ nữ buộc đeo vòng tránh thai hoặc cưỡng bức triệt sản, kể cả một người chỉ độ 20 tuổi.
“Chúng tôi thay cô ấy cầu xin họ,” bà nói. Việc cưỡng bức triệt sản người Uighurs đã phổ biến rộng rãi ở Tân Cương, theo một cuộc điều tra gần đây của Associated Press. Chính phủ Trung Quốc nói với BBC rằng các cáo buộc là “hoàn toàn vô căn cứ”.
Cũng như các biện pháp can thiệp y tế, những người bị giam giữ trong trại Ziawudun phải dành hàng giờ để hát các bài ca yêu nước của Trung Quốc và xem các chương trình truyền hình về Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình, cô nói.
“Bạn quên mọi suy nghĩ về cuộc sống ngoài kia. Tôi không biết họ đã tẩy não chúng tôi hay đó là tác dụng phụ của việc tiêm và uống thuốc, nhưng bạn không thể nghĩ gì hơn ngoài việc ước mình được ăn no. Việc đói ăn rất trầm trọng”.
Những người bị giam giữ bị bỏ đói vì những vi phạm như không nhớ chính xác các đoạn trong sách về Tập Cận Bình, theo lời một cựu lính canh nói với BBC qua video từ một quốc gia bên ngoài Trung Quốc.
“Có lần chúng tôi đưa những người bị bắt vào trại tập trung, và tôi thấy mọi người bị buộc phải thuộc lòng những cuốn sách đó. Họ ngồi hàng giờ để cố gắng ghi nhớ các con chữ, ai cũng cầm trong tay một cuốn sách”, ông nói.
Ông nói, những người không đạt yêu cầu bị buộc phải mặc ba loại quần áo có màu sắc khác nhau tùy theo việc họ đã trượt một, hai hay ba lần, và phải chịu các mức hình phạt khác nhau, bao gồm bị bỏ đói và đánh đập. “Tôi đã vào những trại đó. Tôi đưa những người bị bắt vào những trại đó,” ông nói.
“Tôi đã nhìn thấy những người bệnh, khốn cùng đó. Họ chắc chắn đã trải qua nhiều kiểu tra tấn khác nhau. Tôi chắc chắn về điều đó.”
Không thể xác minh một cách độc lập lời khai của người lính canh nhưng người này đã cung cấp các tài liệu có vẻ như thực việc đã làm ở trại tập trung một thời gian. Ông đồng ý kể lại với điều kiện ẩn danh.
Người canh gác này nói ông ta không biết gì về việc hãm dâm trong các khu vực phòng giam. Khi được hỏi liệu lính canh trại có dùng các dụng cụ giật điện không, ông nói: “Có. Họ có đó. Họ sử dụng những dụng cụ giật điện đó.”
Sau khi bị tra tấn, những người bị giam giữ bị buộc phải thú tội về một loạt các hành vi phạm tội.
“Tôi nhớ những lời thú nhận đó từ trong tâm can,” ông nói.
Chủ tịch Tập hiện diện mọi nơi của các khu trại.
Hình ảnh và khẩu hiệu của ông tô điểm cho các bức tường; ông là trọng tâm của chương trình “cải tạo”.
Charles Parton, cựu quan chức ngoại giao Anh tại Trung Quốc và hiện là cộng sự cấp cao tại Viện Dịch vụ Thống nhất Hoàng gia cho biết ông Tập là kiến trúc sư của chính sách nhắm vào người Uighurs. Parton nói: “Nó mang tính trung ương và đi đến đầu não. “Không có nghi ngờ gì về việc đây là chính sách của Tập Cận Bình.”
Parton nói rằng không có khả năng ông Tập hoặc các quan chức cấp cao khác của đảng đã chỉ đạo hoặc cho phép việc hãm hiếp hoặc tra tấn, nhưng họ “chắc chắn có biết được điều đó”.
“Tôi nghĩ giới chóp bu họ nhắm mắt làm ngơ. Họ đã triển khai cái chính sách này cực kỳ nghiêm khắc, đó là điều đang xảy ra.”
Ông nói “không có sự ràng buộc thực sự nào”. “Tôi chỉ không thấy điều mà các thủ phạm của hành vi này có để kiếm chế mình lại.”

Theo lời kể của Ziawudun, những kẻ thủ ác đã không nương tay

“Họ không chỉ hãm hiếp mà còn cắn khắp nơi trên cơ thể bạn, bạn không biết họ là người hay súc vật”, bà nói, lấy khăn giấy chậm để ngăn dòng nước mắt và dừng lại một lúc lâu để thu xếp ý nghĩ.
“Chúng không chừa bất cứ nơi nào trên cơ thể, chúng cắn xé khắp nơi để lại những vết hằn kinh khủng. Nhìn thật ghê tởm.
“Tôi đã trải qua điều đó ba lần. Và không chỉ một người hành hạ, không chỉ một kẻ thủ ác. Mỗi lần là hai hoặc ba gã đàn ông.” Sau đó, một phụ nữ ngủ cạnh Ziawudun trong phòng giam, bà cô nói rằng mình bị giam giữ vì sinh quá nhiều con, và đã biến mất trong ba ngày, khi trở về thì cơ thể bà cũng có những vết tương tự, Ziawudun nói. “Bà không thể nói lên điều đó. Bà vòng tay qua cổ tôi và khóc nức nở liên hồi, nhưng bà ấy không nói gì cả.”
Chính phủ Trung Quốc đã không trả lời trực tiếp các câu hỏi của BBC về các cáo buộc hãm hiếp và tra tấn. Trong một tuyên bố, một nữ phát ngôn viên nói các trại ở Tân Cương không phải là trại tạm giam mà là “trung tâm giáo dục và đào tạo nghề”.
“Chính phủ Trung Quốc bảo vệ quyền và lợi ích của tất cả các dân tộc thiểu số một cách bình đẳng”, nữ phát ngôn viên nói và cho biết chính phủ “rất coi trọng việc bảo vệ quyền của phụ nữ”.
Ziawudun được thả tự do vào tháng 12 năm 2018 cùng với những người khác có bạn đời hoặc người thân ở Kazakhstan – một sự thay đổi chính sách rõ ràng mà bà vẫn chưa hiểu rõ hết.
Nhà nước đã trả lại hộ chiếu cho bà, bà đã bỏ trốn đến Kazakhstan và sau đó, với sự hỗ trợ của Dự án Nhân quyền Uyghur, bà đến Mỹ.
Bà đang nộp đơn để được ở lại. Bà sống ở một vùng ngoại ô yên tĩnh không xa Washington DC với một chủ nhà thuộc cộng đồng Uighurs địa phương.
Hai người phụ nữ cùng nhau nấu ăn và đi dạo quanh các con phố gần nhà.
Đó là một nhịp sống chầm chậm, không biến động.
Ziawudun để đèn không quá sáng khi bà ở trong nhà, bởi vì ở trại, đèn được chiếu rất sáng và liên tục.
Một tuần sau khi đến Mỹ, bà đã phải phẫu thuật cắt bỏ tử cung – hậu quả của việc bị giẫm lên người.
“Tôi đã không còn cơ hội làm mẹ”, bà nói. Bà muốn chồng cùng sang Mỹ. Hiện tại, anh ấy đang ở Kazakhstan.
Trong một thời gian sau khi được thả, trước khi bà có thể tẩu thoát, Ziawudun đã đợi ở Tân Cương.
Bà nhìn thấy những người khác bị khuấy đảo qua hệ thống và được trả tự do. Bà thấy tác động của chính sách đối với người dân của mình. Tỷ lệ sinh ở Tân Cương đã giảm mạnh trong vài năm qua, theo một nghiên cứu độc lập – một hệ quả mà các nhà phân tích đã mô tả là “nạn diệt chủng nhân khẩu học”. Nhiều người trong cộng đồng đã chuyển sang uống rượu, Ziawudun nói.
Nhiều lần, bà nhìn thấy người từng bị giam cùng với mình gục trên đường – người phụ nữ trẻ bị đưa ra khỏi phòng giam cùng với bà vào đêm đầu tiên, người mà bà nghe thấy tiếng la hét trong một căn phòng sát vách. Ziawudun nói người đó đã thành bợm rượu.
Cô ấy “giống như một người đơn giản chỉ tồn tại, hoặc là cô ấy đã chết, hoàn toàn bị kết liễu qua những cuộc cưỡng hiếp”.
“Họ nói rằng mọi người đã được trả tự do, nhưng theo tôi, tất cả mọi người rời khỏi trại cũng đồng nghĩa cuộc đời họ chấm dứt.”
Và đó, bà nói, là kế hoạch. Giám sát, giam giữ, huấn luyện, ác qủy hóa, dạy dỗ, làm mất nhân tính, triệt sản, tra tấn, hãm hiếp. “Mục tiêu của họ là hủy hoại tất cả mọi người. Và ai cũng biết điều đó,” bà nói.

Theo BBC

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here