ĐẢNG VÀ DÂN, AI TỚ, AI THẦY?

0
285

TAP GHI HUY PHƯƠNG

Đứa con hỏi cha rằng:

– Đất nước mình đã có chính phủ rồi, vì sao lại có thêm đảng, mà đảng lại có quyền hơn chính phủ. Quốc gia đã có một người chủ cầm đầu là Chủ Tịch Nước rồi vì sao lại có thêm một ông Tổng Bí Thư đảng, mà Tổng Bí Thư đảng lại quyền lực hơn ông Chủ Tịch Nước. Một tỉnh đã có ông Chủ tịch uỷ Ban Nhân Dân Tỉnh rồi, vì sao trên ông Chủ Tịch này có ông Bí Thư Tỉnh Uỷ. Trong quân đội sao cấp chỉ huy không có quyền hành mà phải thống thuộc Đảng Uỷ, Chỉ huy chỉ biết thi hành mệnh lệnh, nhận chỉ thị, kế hoạch để điều hành đơn vị thực hiện. Đảng ủy lãnh đạo về mọi mặt, người chỉ huy chỉ có nhiệm vụ thi hành.

Về quân đội, tức là các lực lượng võ trang, để nắm chắc và giữ quyền độc tôn lãnh đạo, Đảng Cộng sản Việt Nam đã xác lập cơ chế Đảng lãnh đạo quân đội ngay từ những tổ chức vũ trang đầu tiên: Tự vệ đỏ (xích vệ) trong cao trào Xôviết Nghệ Tĩnh (1930- 1931), các đội du kích Bắc Sơn, Nam Kỳ (1940), Cứu quốc quân năm (1941), Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân (1944), Du kích Ba Tơ và Việt Nam Giải Phóng Quân (1945).

Tư Lệnh không có quyền, tiến thoái, đánh hay không đánh là do đảng uỷ đơn vị quyết định! Cấp Sư Đoàn có đảng bộ Sư Đoàn gồm 15 đến 17 người chỉ huy bởi một Chính Uỷ.

Như vậy là để điều hành một đất nước, thay vì tiền thuế dân nuôi một công chức, nay lại phải nuôi thêm một quan chức nữa, nghĩa là cơ chế nặng gấp đôi và tốn phí cũng tăng gấp đôi. Dân nuôi đảng để đảng chỉ huy dân.

Người cha trả lời theo Hồ Chí Minh trong sách vở rằng: “Đảng ta là đảng cầm quyền, đảng vừa là người lãnh đạo, vừa là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân. (Đầy tớ thì ở nhà lầu- cha con ông chủ gầm cầu sống chui.) Sau hàng chục năm lãnh đạo nhân dân làm cách mạng, chiến đấu vô cùng gian khổ, đảng ta mới giành được chính quyền, mới trở thành đảng cầm quyền.”

Theo lời Hồ Chí Minh thì “sau hàng chục năm lãnh đạo nhân dân làm cách mạng, chiến đấu vô cùng gian khổ, Đảng ta mới giành được chính quyền, mới trở thành Đảng cầm quyền.” Theo lý luận ở đoạn trên thì “đảng vừa là người lãnh đạo, vừa là người đầy tớ thật trung thành của nhân dân,” như vậy đảng và dân là hai người khác nhau, chiến đấu vô cùng gian khổ, nhân dân được chết, còn đảng thì cướp được chính quyền

Tuy vậy đảng Cộng sản có chủ trương lúc nào cũng đề cao dân, như “đảng là đầy tớ của nhân dân,” “nhân dân làm chủ,” “dễ trăm lần không dân cũng chịu- khó vạn lần dân liệu cũng xong!” Sách vở ghi lại lời Hồ Chí Minh đã nhiều lần khẳng định dân là trên hết: “Nước ta là nước dân chủ. Bao nhiêu lợi ích đều vì dân. Bao nhiêu quyền hạn đều của dân. Công việc đổi mới, xây dựng là trách nhiệm của dân. Sự nghiệp kháng chiến, kiến quốc là công việc của dân. Chính quyền từ xã đến Chính phủ trung ương do dân cử ra. Đoàn thể từ Trung ương đến xã do dân tổ chức nên. Nói tóm lại, quyền hành và lực lượng đều ở nơi dân”.

Nhưng chính quyền từ xã đến chính phủ trung ương chưa bao giờ do dân bầu ra. Chính phủ do Quốc Hội bầu ra, nhưng ứng cử viên quốc hội là do “đảng cử dân bầu.” Tổng cộng danh sách chính thức ra tranh cử Đại biểu Quốc hội năm nay gồm 870 ứng viên trong đó chỉ có 11 người ứng viên tự ứng cử, không có người nào thuộc thành phần bất đồng chính kiến. Trong số 496 đại biểu được bầu chỉ có 21 đại biểu là người ngoài đảng (chiếm 4,2%), Quốc hội khóa 14 có tỷ lệ đảng viên cao nhất từ trước đến nay.

Xem tiếp số 620

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here