NGHÌN NĂM BIA MIỆNG

0
90

Mặc dầu quy luật của thế gian là “trăm năm bia đá cũng mòn,” một chế độ muốn tuyên truyền những điều tốt đẹp cho chế độ mình, phải đã hết sức xây cho mình nhiều tượng đá về các nhân vật của thời đại mình, đặc biệt là tượng lãnh tụ, trên đó khắc những dòng chữ ca tụng hết lời những điều tốt đẹp cho chế độ mình. Theo thời gian “nước chảy đá mòn,” cũng không phải có một chế độ nào là vĩnh viễn, nên mỗi lần, có một cuộc thay đổi chế độ, lại một lần bao nhiêu bức tượng đã bị đập vỡ, khuôn mặt lãnh tụ bị kéo nát lê lết trên mặt đường như trường hợp Lenin, Staline.

Rồi tượng những anh hùng “không có thật, tượng Mẹ suốt đời cơ cực, tượng nông dân, công nhân, những kẻ lót đường cho bạo lực, cho một chủ nghĩa quốc tế, chỉ đem lại lợi nhuận và no ấm cho một thế lực cầm quyền. Tin tức từ cơ quan tuyên giáo của đảng CSVN hiện ở Việt nam có 158 tượng Hồ Chí Minh, và từ đây cho đến năm 2030 Việt nam sẽ cho xây cất thêm 58 tượng ông Hồ nữa. Như vậy cũng chưa đủ, theo nhà đúc tượng Lưu Danh Thanh thì: “Hiện nay hầu hết các tượng đài trên cả nước đều là tượng Bác đứng, giơ tay chào, chỉ có một vài cái tượng là Bác Hồ ngồi. Chính vì mẫu mã cứ na ná nhau như vậy nên dù chúng ta đã làm nhiều tượng đài về Chủ tịch Hồ Chí Minh nhưng vẫn khiến người ta có cảm giác ít.” Nếu thực nhân dân đang “có cảm giác ít,” hãy làm thêm trăm tượng nữa, đâu có sao! Một bức tượng thuộc loại quái quỷ này trong tương lai của một tỉnh nghèo đói như Sơn La, kinh phí lên đến 1.400 tỷ VN, 1 tỷ bằng 54,000 đô la Mỹ.

Trong khi đó bằng mọi giá, người Cộng Sản Việt Nam cố san bằng những dấu tích tội ác để thế hệ tương lai của con cháu đời sau chỉ nhắm mắt như con ngựa thồ, chỉ biết những gì đảng dạy, đảng nói. Người đời sau biết gì về cuộc di cư vĩ đại của dân miền Bắc sau ngày Cộng Sản tiếp thu Hà Nội, con cháu chúng ta biết gì về cuộc vượt biên, vượt biển của người Việt cả hai miền, không thể sống với chế độ Cộng Sản, làm chấn động lương tâm nhân loại. Liệu chế độ Cộng Sản Việt Nam có viết lại được lịch sử hay xoá bỏ được những chứng tích lịch sử hay không?

Trại tị nạn Galang trên một hòn đảo ở Indonesia đã đón tiếp khoảng nửa triệu thuyền nhân tị nạn Cộng Sản vào các năm 1978- 1990, và sau đó những người tị nạn dựng một tâm bia Thuyền Nhân Việt Nam tại đảo Galang, Indonesia, tưởng niệm những nạn nhân Cộng Sản đã đến được bến bờ tự do hoặc đã bỏ thây trên biển cả. Tấm bia này đã được khánh thành với sự chứng kiến của ông Sofian De Jalil, Tổng giám đốc Nhà truyền thông của Bộ Ngoại giao Indonesia, và đại diện cao cấp của chính phủ tiểu bang Batam. Đó chỉ là một điều bình thường để ghi dấu lịch sử, nhưng Việt Cộng đã sợ hãi, làm áp lực với chính quyền Indonesia, gửi công văn ngoại giao chính thức tạo áp lực cho nhà cầm quyền Indonesia tháo bỏ bia tưởng niệm thuyền nhân Việt Nam này.

Nhưng liệu Việt Cộng có đục bỏ được những kỷ niệm chết chóc, máu và nước mắt của thảm kịch cả một dân tộc Việt Nam sau ngày Saigon thất thủ vào tay CS hay không?

Nhân dân Việt Nam ai cũng biết đến vị thảm sát tại Huế vào dịp Tết Mậu thân 1968. Sau khi Việt Cộng rút lui, chính quyền VNCH đã sưu tầm và cải táng chung về một ngôi mộ tập thể tại hai nghĩa trang ở Huế gần núi Ngự Bình gọi là Nghĩa Địa Ba Tầng tại Huế. Ngôi mộ đã được Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu và Thủ Tướng Trần Thiện Khiêm khánh thành long trọng. Nhưng năm 1975, ngay sau khi chiếm Huế, Cộng Sản đã cho xe ủi đất san bằng hai ngôi mộ này, để người đời sau không ai còn biết đến hầm chôn tượng trưng cho tội ác lớn lao của chúng, nhưng liệu chúng có xoá được trong trí nhớ của người dân Huế về những ngày kinh hoàng này không? Nếu nói những xác người trong các hầm chôn tập thể hồi Mậu Thân, bị trói tay đánh bể đầu là nạn nhân của Mỹ Nguỵ, sao CS không để lại để tuyên truyền cho tội ác của dối phương, mà đã nhanh chóng thủ tiêu gọn gàng những dấu tích này?

Ai đã san bằng ngôi mộ tập thể chôn xác người Thừa Thiên- QuảngTrị trên đoạn đường Quốc Lộ số 1, trong mùa hè đỏ lửa năm 1972. Người dân Quảng Trị chạy giặc CS trên đoạn đường này đã bị Trung Đoàn Pháo Binh Bông Lau của Việt Cộng, pháo kích tàn sát không nương tay. Nhật Báo Sóng Thần ngày đó, trong chiến dịch “ Chết Một Nấm Mồ” đã nhặt nhạnh, chôn cất 1841 thi thể tại một khu đất sau lưng trường tiểu học Phong Nguyên ở Mỹ Chánh, được biết tới với tên Nghĩa trang Đồng bào Chiến nạn Quảng Trị. Nhưng cũng như di tích tội ác của Nghĩa Trang Ba Tầng Mậu Thân, nghĩa trang chôn xác người trên Đại Lộ Kinh Hoàng đã bị CS san bằng để xoá hết tội ác của chúng năm 1975.

Xem tiếp số 617

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here