NHỮNG SỬ GIA THÀ CHỊU CHẾT…

0
68
Hình minh họa

TAP GHI HUY PHƯƠNG

Mấy ngày qua báo chí trong và ngoài nước loan tin từ Hà Nội, bộ sách lịch sử Việt Nam (15 cuốn), vừa được tái bản lần thứ nhất. Theo giới chức có trách nhiệm biên tập, bộ sách này đã được “chỉnh sửa, bổ sung” và khác hẳn ấn bản đầu tiên, công trình này kéo dài chín năm với sự tham gia của hơn 30 chuyên gia sử học. Như vậy phải chăng lịch sử Việt Nam đã được viết lại và lần này bộ mặt nó ra sao?

Chủ biên bộ sách này là ông Trần Đức Cường, cho biết trong bộ sách này, sự kiện Trung Quốc xua quân xâm lược Việt Nam năm 1979 đã được ghi nhận và xác định vương triều nhà Mạc, vương triều nhà Nguyễn đã có nhiều đóng góp đáng kể cho quốc gia, dân tộc.

Riêng về chế độ Việt Nam Cộng Hoà, cuốn sử đã được sửa chữa, những danh từ “ngụy quyền” khi đề cập đến chính thể Việt Nam Cộng Hòa và “ngụy quân” khi đề cập đến quân lực Việt Nam Cộng hòa, đã được bỏ, vì Việt Nam Cộng hòa là một thực thể ở miền Nam Việt Nam.

Những “sử gia” này đã thay thế danh từ “ngụy quân,” “ngụy quyền” bằng những danh từ chẳng tốt đẹp gì hơn, là xách mé dùng những chữ như “chính quyền Sàigon,” “quân đội Saigon!”

Tuy ban chủ biên đã xác nhận rằng “Việt Nam Cộng hòa là một thành viên Liên Hiệp Quốc, tham gia các cuộc đàm phán Paris, phải thừa nhận có một thực thể như vậy. Việt Nam Cộng Hòa cũng tỏ ra rất có trách nhiệm trong việc bảo vệ chủ quyền lãnh thổ, trong đó có hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Có những người lính Việt Nam Cộng Hòa đã chết để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ…” Nhưng khi cuốn sử còn dùng những chữ có tính cách miệt thị như “chính quyền Sàigon,” “quân đội Saigon!” thì những điều sửa đổi trên chỉ có tính cách lừa bịp, chơi chữ, chứ không phải là một thứ suy nghĩ của những người liêm sỉ, có khí tiết, được công kênh, gọi nhau là những “chuyên gia sử học!”

Đây chính là thứ cán bộ tuyên truyền, những đảng viên được nhồi nặn với chất liệu rơm và bùn trong cái ao cộng sản, để trở thành những tượng đất, gắn danh “sử gia” cúi đầu viết theo chỉ thị của đảng, chứ không phải là những sử gia với thiên chức cao quý. Chép sử không theo chỉ thị của tuyên huấn thì không có tem phiếu, chẳng có cơm ăn

Người viết sử phải chép đúng sự thật, nếu làm không đúng chức phận để cầu mạng sống thì thà chết còn hơn.

Trong cuốn tiểu thuyết lịch sử “Đông Chu Liệt Quốc” có chuyện kể rằng, “quan Đại phu nước Tề là Thôi Trữ có người vợ xinh đẹp tên Đường Khương. Tề Trang Công thấy mặt mê mẩn, bèn lén lút tư thông. Thôi Trữ biết được, ghét thói vua dâm loạn, tìm cách giết đi, rồi đưa Tề Cảnh Công lên thay và tự mình làm Tướng quốc.

Thôi Trữ ra lệnh cho quan chép sử là Thái sử Bá phải chép Tề Trang Công chết vì bệnh sốt rét. Thái sử Bá không nghe, cứ viết ngay trên thẻ rằng “Ngày Ất hợi, tháng 5, mùa hạ, Thôi Trữ giết vua là Quang (Tề Trang Công). Thôi Trữ nổi giận, đem Bá ra giết. Ông này có ba người em là Trọng, Thúc, Quí, nối nghiệp nhà làm chức Thái sử. Trọng thay anh, cũng chép y như thế và bị giết. Thúc kế nhiệm, cũng không viết khác, bị cùng chung số phận.

Đến phiên người em út là Quí, cũng chép sự thật về cái chết của Tề Trang Công như vậy, không khác ba người anh đã chết.

Thôi Trữ cầm cái thẻ chép sử đọc hàng chữ, tức giận hỏi Quí:

– Ba anh của nhà ngươi vì chép như thế này mà đều chết cả, còn nhà ngươi không sợ chết sao? Ta sẽ tha chết cho ngươi, nếu người chép theo ý ta..

Quí nói:

– Ngày xưa, Triệu Xuyên giết Tấn Linh Công nhưng quan Thái sử Đổng Hồ vẫn chép là “Triệu Thuẩn giết vua là Di Cao” mà Triệu Thuẩn phải chịu chỉ vì Triệu Thuẩn làm Tướng quốc, biết thủ phạm mà không trừng trị, khác gì chủ mưu hay đồng lõa. Nếu tôi không chép thì cũng có người khác chép; tôi không chép thì cũng không che giấu được việc làm xấu của quan Tướng quốc, lại bị thiên hạ cười chê. Biết chết nhưng tôi vẫn làm đúng chức phận; việc sống chết do quan Tướng quốc định đoạt. Thôi Trữ thở dài, chịu thua nhà chép sử, ném trả thẻ cho Quí. Quí cầm thẻ đi về sử quán và gặp Nam Sử Thị. Hỏi đi đâu?

Nam Sử Thị nói:

-Ta nghe nói anh em nhà ngươi đều chết cả, sợ bỏ mất cái việc ngày Ất hợi tháng 5 mùa hạ mới rồi, nên ta cầm thẻ đến để chép. Quí đưa cái thẻ cho Nam Sử Thị xem, y mới chịu ra về.”

Thời Cộng Sản không có sử gia, không có người chép sử ngẩng cao đầu thà chết mà không viết láo. Những sự thật về các biến cố lớn như cải cách ruộng đất, nhân văn-giai phẩm, xét lại chống đảng, cuốn sách gọi là sử của Bắc Việt không hề có một dòng.

Chuyện Hồ Chí Minh nguyên là tên cán bộ cộng sản quốc tế, bán nước, có đời sống dâm loàn, chuyện cúi đầu theo chỉ thị của Trung Cộng đấu tố làm nửa triệu dân lành chết oan, chuyện mang vũ khí ngoại bang vào để nhận nhiệm vụ thôn tính miền Nam, giết ba triệu thanh niên miền Bắc, chuyện ngày nay đảng đớn hèn quỵ luỵ, bán đất bán biển, bán rừng, tung hô phủ phục Thiên Triều Trung Quốc, chịu ép một bề vì tư lợi, miếng đỉnh chung, chưa ai viết, chưa ai phơi bày. Vì Cộng Sản Bắc Việt chỉ có sử nô viết theo mục tiêu “phục vụ chính trị”, chứ không có sử gia.

Việt Nam Cộng Hoà có một sử gia chân chính, thà chịu chết như Thái sử Bá đời Chiến Quốc, chứ không chép sử theo yêu cầu của bạo chúa Lê Duẫn, đó là sử gia Nghiêm Thẩm.

Xem tiếp số 614

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here