ĐA THỌ, ĐA NHỤC HAY ĐA THỌ, ĐA KHỔ?

0
386
Hình chỉ mang tính minh họa

TẠP GHI HUY PHƯƠNG

Vào tháng giêng năm nay, 2018, một thẩm phán tòa thượng thẩm ở quận California đã hủy việc truy tố tội sờ soạng trẻ nhỏ đối với cụ ông Kenneth Leroy Collins, 98 tuổi ở Laguna Woods, với lý do rằng cụ bị chứng bệnh lú lẫn và có thể không cố ý làm việc này.

Theo bản tin của tờ báo địa phương Orange County Register, ông cụ này bị bắt cách đây hai năm và bị truy tố tội sờ soạng hai bé gái, lúc đó 10 tuổi và 11 tuổi, thủ dâm và rồi lột tã để “phơi bày của quý” mỗi khi hai em nhỏ đến thăm ở căn nhà tại khu Leisure World.

Người cựu chiến binh Đệ II Thế Chiến này bị giam khoảng một tuần trong nhà tù, sau đó vào bệnh viện nhà tù, trước khi có người dấu tên giúp đóng số tiền thế chân $1 triệu để cụ được tại ngoại hầu tra. Vợ của cụ Collins, Yvonne Collins, năm nay 71 tuổi, cho hay cụ không tỉnh trí, nhiều lúc không biết là đang trần truồng khi bước khỏi nhà tắm, và không có sức khỏe hay cơ hội để sờ soạng ai. Tòa không thể xác định là cụ thực sự biết là mình có các hành động đã nêu hay không?

Đặt mình vào địa vị chúng ta là con cháu của cụ Collins, chúng ta sẽ xấu hổ và đau khổ biết bao khi những hành động của cụ được phơi bày trên báo chí và trước công luận. Nhưng đến một tuổi nào đó, liệu chúng ta có ý thức được những việc mình làm không, và giờ đây, chúng ta có thể thông cảm được những hành động “điên rồ” này, để khi đọc bản tin, thay vì thoá mạ, khinh bỉ, chúng ta có thể cảm thông và tha thứ! Cụ Collins không còn sáng suốt và ý thức được những việc mình làm.

Sống già sống thọ như vậy, nhục nhã biết bao nhiêu, đâu có sung sương gì, như người đời thường tán tụng “thọ như Thái Sơn”, “đa thọ- đa phước!”

Tuổi trẻ có thể vất vả, truân chuyên, đau khổ nhưng chúng ta, ai cũng mong được khi đến tuổi già có được những ngày thảnh thơi, hạnh phúc, bình an. Cụ Đặng Huyền ở thành phố Huế, đạp xích lô từ khi 30 tuổi, đến nay đã có 68 năm làm nghề. Cụ thường bắt đầu một ngày làm việc từ khi trời còn mù sương. Già mà còn vất vả, còng lưng đạp xích lô mỗi ngày như cụ Đặng Huyền để kiếm sống thật quá vất vả khiến cho chúng ta phải chạnh lòng.

Hình ảnh bên cạnh là một bà cụ già 90 tuổi, những buổi sáng mùa Đông giá lạnh, vẫn phải đầm mình dưới nước, để mò cua bắt ốc sống qua ngày. Đi tìm hình ảnh những bà cụ nghèo khó, vất vả này trên net, chúng ta đã gặp nhiều mảnh đời vất vả, gieo neo ở khắp nơi trên quê hương, mà những vị cao niên vẫn nhọc nhằn vì miếng cơm, không được một sự giúp đỡ, bảo đảm nào từ cộng đồng.

Thọ như những trường hợp này không có gì gọi là nhục nhã, nhưng quả là quá nhọc nhằn cho một kiếp người. Con cháu các cụ đâu, không ai nương tay đỡ đần được cho các cụ? Có nhiều gia đình, con cái nghèo khó, không lo nỗi cho tấm thân, vợ con nheo nhóc, không có phương tiện lo cho cha mẹ, nhìn cuộc sống của bậc cha mẹ như thế này, không đứa con nào là không cảm thấy thương xót. Nhưng cũng có bậc cha mẹ già yếu neo đơn, không có nơi nương tựa, phải bươn chải trong những ngày cuối đời!

Người xưa thường cho rằng:

“Giai nhân tự cổ như danh tướng,

Bất hứa nhân gian kiến bạc đầu!

(Từ xưa, giai nhân như tướng giỏi, mấy ai sống đến lúc bạc đầu!)

Những người đẹp danh tiếng ngày xưa, năm mươi năm sau gặp lại, cố nhân vỡ mộng, vì mỹ nhân ngày cũ, hôm nay móm mém, da đã nhăn, răng đã rụng. Chúng ta thử gặp lại một tướng lãnh oai phong lẫm liệt ngoài mặt trận ngày xưa, nay phải mang tã lót, gậy chống, xe lăn, tai điếc đặc, ăn nói thều thào… thì chúng ta sẽ thất vọng chừng nào!

Người ta cho rằng ông Võ Nguyên Giáp không phải là tướng giỏi, nhưng cũng là một ông tướng có tiếng tăm. Phải chi ông phơi thây trong những trận pháo giữa trận tiền, Mường Thanh, Mường Tèo Điện Biên, thì ông cũng xứng đáng là một anh hùng.

Ở đây, ông Giáp chuyên nằm hầm tránh pháo, để cuối cùng trở thành ông tướng già, vô dụng cuối đời bị những tay gộc dân sự trong đảng Cộng Sản coi thường, khinh khi.

Trong vụ án chống đảng, bốn uỷ viên trung ương bị khai trừ. Võ Nguyên Giáp bị mang tiếng xấu là con nuôi mật thám Marty, khai man để vào đảng, nịnh “cụ Hồ” để được o bế, toàn gia bị đày ra đảo Tuần Châu. Suốt một thời gian dài, báo Nhân Dân của đảng không cho phép dùng hai chữ Đại Tướng trước tên của Giáp mà chỉ nói trống không. Năm 1983, Giáp bị đám Lê Đức Thọ, Lê Duẩn hạ nhục bằng cách cho đi làm Chủ tịch Ủy Ban sanh đẻ có kế hoạch, khiến ca dao VNDCCH có câu mỉa mai Giáp là “Ngày xưa đại tướng công đồn, ngày nay đại tướng bít l. chị em!”

Lại có câu: “nhờ Tây thành Nguyên Giáp, tại Duẫn, Giáp vụn tan!” Cái mũ “phớt” Võ Nguyên Giáp đội trong ngày thành lập Đội Việt Nam Tuyên Truyền Giải Phóng Quân cũng bị đảng đem ra mỉa mai. (Đèn CùTrần Đĩnh 2014.) Kế hoạch báo nguy bôxít của Giáp dưới thời Nguyễn Tấn Dũng cũng bị vất vào sọt rác. Các tướng Cộng sản đàn em của Giáp lần lượt bị triệt hạ, thủ tiêu nhưng ông vẫn im hơi chịu nhục.

Võ Nguyên Giáp chết năm 2013, hưởng “đại thọ” 103 tuổi. Không những “danh tướng” này cho người ta thấy cái “bạc đầu” mà cả cái khuôn mặt biến dạng và cả cái “chịu nhục” của mình. Đại thọ mà không còn danh dự như thế thì thọ để làm gì?

Chúng ta, những ông già, không chết lúc tuổi “hưởng dương” thời chiến tranh, không chết thời “hưởng thọ” ở quê người, thân lưu lạc quê người, bây giờ ốm đau rề rề, vào ra bệnh viện, nhiều vị lại bị con cháu bạc đãi, có nên mong sống dai, sống dài hơn nữa để hưởng “đại thọ” hay không?

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here