VIỆT NAM: NÔNG DÂN MIỀN TÂY CÀNG LÀM CÀNG NGHÈO

0
203

VI ANH

Tin báo Tuổi Trẻ ở TPSai Gòn ngày 3- 10- 2020 “Cá tra ‘đổ đống’ bán bên lề đường, người nuôi đổ nợ.” Đại ý giá cá tra sụt quá thấp cả gần 2 năm qua. Bán ra càng khó. Xuất cảng không được vì đạidịch Covid-19. Nhiều người nuôi cá tại Đồng bằng Sông Cữu Long phải đem ra lề đường bày bán ngay tại thủ phủ cá tra như Cantho và An giang hai tỉnh lớn bên bờ sông Hậu Giang

Thật là quá thê thảm cho bà con cô bác nuôi cá tra ở Cantho. Suốt từ nhỏ đến lớn phải đi tỵ nan CS, gia đình cha mẹ chuyên làm dựa buôn bán cá trắng, cá đồng thời VN Công Hòa , người viết bài này chưa hề thấy cảnh bà con cô bác bày bán cá tra bên lề đường. Như sau 45 năm CS cai trị người nuôi cá tra ở Cantho xưa gọi là Tây Đô bây giờ quá khó khổ, quá ế ẩm phải đem cá tra bán bên lề đường dưới dốc cầu Ba Láng (quận Cái Răng, Cần Thơ) như báo Tuổi Trẻ đã viết.

Theo anh Ngoan, người bán lẻ cá bên lề đường cho biết sản lượng cá tra thương phẩm của gia đình anh lên tới 50 tấn, đã quá lứa nhưng không thương lái nào đến hỏi mua hoặc mua với giá rất thấp, tính ra bị lỗ nặng nên gia đình anh mới quyết định đưa cá ra bán ở lề đường. Ngoài điểm bán do chính anh đứng trông, gia đình anh còn mở 3 điểm bán lề đường khác.

Bài báo Tuổi Trẻ còn cho biết thêm “Dọc quốc lộ 91 từ xã Vĩnh Thạnh Trung đến thị trấn Cái Dầu (huyện Châu Phú, An Giang) cũng xuất hiện một số điểm bán cá tra ven đường. Chị Hiền – một người đứng bán cá trên tuyến quốc lộ 91 – cho biết đã đưa cá tra ra bán lề đường hơn một tháng nay, mỗi ngày bán 50 – 100kg. “Bán ở dọc lề đường được nhiều hơn ở chợ, hôm bán được ít cũng khoảng 50kg, còn ngày nào tiêu thụ tốt cũng bán được cả trăm ký” .

Không phải chỉ riêng bà con nuôi cá tra bi đát mà có thể nói nông dân Việt Nam càng làm càng tàn mạc. Nhớ kết quả một cuộc khảo sát do chính Viện Nghiên Cứu Quản Lý Kinh Tế của Đảng Nhà Nước VNCS (CIEM) thực hiện và công bốnông thôn VN bây giờ nhiều gia đình nghèo hơn trước. CS phải “ thực thà khai báo” vì sự thật đã quá ê chề, không thể dấu diếm được nên phải thú thật. Đói nghèo hiện vẫn là một vấn đề nghiêm trọng ở nông thôn VN. Cựu Viện phó Viện Nghiên cứu Thị Trường-Giá Cả là Ông Ngô Trí Long nhận định, đầu ra cho các loại nông sản, sản phẩm chăn nuôi, thủy sản dẫu hết sức quan trọng nhưng vẫn là vấn đề nan giải trong sản xuất nông nghiệp ở nông thôn. Không riêng ông Long mà ai cũng thấy, đến giờ, hiện tượng “được mùa, mất giá” vẫn là điệp khúc lặp đi, lặp lại không ngừng. Hố sâu ngăn cách nông thôn với thành thị, giàu với nghèo càng ngày càng sâu rộng.

Không có sự kiện nào mà không có nhân quả. Nông dân VN bần cùng, tàn mạc vì Đảng Nhà Nước cầm quyền trung ương mặc tình đánh thuế và Đảng Nhà Nước cầm quyền ở các địa phương “ thoải mái, vô tư” [ không cần suy nghĩ, theo nghĩa mới của CS] thu lệ phí quá nhiều đến đổi bà con nông dân trong nước nhớ hết nổi gọi là “ lệ phí không tên”. Chính Bộ trưởng Bộ Tài chính CSVN Đinh Tiến Dũng đã thừa nhận: “Dù đã tích cực rà soát để bỏ nhiều loại nhưng vẫn còn 937 khoản phí và 90 lệ phí trong riêng lĩnh vực nông nghiệp”.

Theo tường thuật về cuộc thảo luận trên tờ báo Người Lao Động của Đảng Nhà Nước CSVN, tình trạng thuế, phí và lệ phí tròng tréo nhau. Không riêng gì lãnh vực nông nghiệp, “các lĩnh vực khác như chất lượng vệ sinh an toàn thực phẩm có 16 lệ phí, 95 khoản phí; quản trị chất lượng nuôi trồng thủy sản có 183 khoản phí, chăn nuôi có 16 lệ phí, 1 khoản phí.”

Thế vẫn chưa hết, nông dân VN còn bần cùng, tàn mạc vì cái vòng áp bức, bóc lột để kiếm lời, của các quốc doanh của Đảng Nhà Nước CSVN. Điệp khúc “ trúng mùa, mất giá” mà nông dân là thành phần lãnh đủ là do quốc doanh xuất cảng gạo gây ra.

Còn Đảng Nhà Nước thì không tài trợ, không đầu tư cho nông nông dân, nông nghiệp. Năm 2013, khu vực Đông Bằng Sông Cữu Long, Miệt Vườn hay Miền Tây dân số gần 18 triệu, cung cấp 90% lượng gạo và 60% lượng thủy sản xuất cảng của Việt Nam, nhưng cuộc sống vô cùng khó khổ. Báo “ Saigon Giải Phóng” Online ghi nhận “ đầu tư quốc gia vào vùng ĐBSCL chỉ chiếm 13,6% tổng đầu tư quốc gia. Vốn tín dụng thấp, tổng dư nợ chỉ đạt 9% so với cả nước. Đất đai trông trọt càng này càng teo lại vì Đảng Nhà Nước lấy làm khu kỹ nghệ ( danh từ CS gọi là Khu Công Nghiệp), khu du lịch, khu giải trí cho nhà giàu

như sân golf.

Lợi tức đồng niên của người dân quá thấp. “Báo điện tử Quân Đội Nhân Dân đưa tin sau 5 năm gia nhập WTO thu nhập bình quân đầu người ở 13 tỉnh thành miền Tây Nam bộ đạt khoảng gần 2 USD/ngày. Nhưng trên thực tế theo phân tích của báo Việt Nam Net đưa lên mạng ngày 13/7/2011 thì nhiều nông dân đồng bằng sông Cửu Long thu nhập chỉ khoảng 0,3 USD/ngày tức chưa tới 7.000đ/ngày.

Còn giáo dục cho lớp trẻ là tương lai của dân tộc, ở Miền Tây còn thể thảm hơn. Từ năm 2012, cả chục năm sau gọi là “ đổi mới kinh tế”, mà báo Lao Động của Đảng Nhà Nước số ra ngày 5-3-2012 cho biết trình độ học vấn trung bình ở Miền Tây thấp hơn vùng khác, tỷ lệ trẻ em bỏ trường cao nhứt nước, tỷ lệ trẻ em chết đuối vì đi cầu khỉ qua sông rạch cao nhứt nước. Số dân chưa tốt nghiệp tiểu học là 32,8%, cao nhất nước kể cả vùng sơn cước ở Miền Bắc. Hơn 1/4 dân số chưa tốt nghiệp tiểu học.

Và mới đây nông dân Miền Tây, vựa lúa của VN còn bị TC và tay sai Miên, Lào làm cho Cữu Long cạn dòng, ruộng đồng nhiễm mặn, nông dân chết khô vì thiếu nước ngọt. Báo Tuổi Trẻ ngày 19 tháng 7, 2015, cho biết chỉ riêng tỉnh Kiên Giang ( Rạch giá) đã có gần 2.000 hecta đất trồng lúa bị thiệt hại nặng do nước mặn xâm nhập sâu vào nội đồng.Còn ở tỉnh Can tho, Sóc Trăng, Chương Thiện vì dòng nước ngọt của Sông Cữu Long yếu, nước mặn xâm nhập càng ngày càng sâu vô đất liền, vườn cây héo lá, ruộng lúa chết. Kinh Cái Côn mang nước ngọt xuống Sóc Trăng bây giờ nước mặn tràn vào lục bình cũng chết!

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here