XIN HÃY CÔNG BẰNG VỚI NƯỚC MỸ

0
76

TAP GHI HUY PHUONG

Nếu định nghĩa “xâm lược” là cướp đoạt chủ quyền bằng vũ lực, quyền hành, thì không thể xem Hoa Kỳ là xâm lược như giọng điệu tuyên truyền của Hà Nội để kích động thanh niên miền Bắc, để Hồ Chí Minh có thể hoàn thành sứ mạng của một cán bộ CS quốc tế, nhuộm đỏ toàn quốc Việt Nam, dưới danh nghĩa được gọi là “giải phóng dân tộc.” Sau khi Hoa kỳ đổ quân vào Việt Nam, giúp miền Nam chống lại sức tấn công hung hãn của Bắc Việt với sự yểm trợ tối đa vũ khí và tiền bạc của Liên Xô và Trung Cộng, trong vòng 10 năm, 58 nghìn thanh niên ưu tú của nước Mỹ đã chết hoặc mất tích tại đây. Nước Mỹ đã tốn phí trong cuộc chiến này 738 tỉ đô la, một cuộc chiến tốn kém nhất trong lịch sử Hoa Kỳ. Nước Mỹ thu lợi gì trong cuộc chiến xa đất nước mình nửa vòng trái đất này, nếu không nói là một cuộc thua trận, “Không Hòa bình, Không Danh dự” (No Peace, No Honor) như nhan đề cuốn sách của giáo sư Larry Berman (The Free Press, 2001.)

Sau khi Hoa Kỳ ký hiệp định Paris, chấp nhận rút quân khỏi miền Nam, năm 1973, Lê Đức Thọ đã từ chối nhận giải Nobel Hoà Bình cùng với Kissinger để xé hiệp định, tiến công miền Nam, để hoàn thành mục tiêu của Bắc Việt, “đánh là đánh cho Trung Quốc, đánh cho Liên Xô.”

Và nước Mỹ đã làm gì cho người dân miền Nam sau ngày 30 tháng 4 khi xe tăng Bắc Việt vào dinh Độc Lập?

Trong những ngày cuối cùng của chiến tranh Việt Nam, từ 29 đến 30 tháng 4 năm 1975, hơn 7.000 người Việt đã được di tản bằng trực thăng ra khỏi đất nước trong “Chiến dịch Gió lốc” (Operation Frequent Wind) do TQLC Hoa Kỳ thực hiện.

Thời gian tiếp theo sau đó là những thuyền nhân vượt biên ra nước ngoài bằng đường biển, đã được Hoa kỳ đón nhận nhiều nhất. Kể từ thập niên 1990, chương trình “Ra đi có Trật tự (Orderly Departure ProgramODP), là một chương trình của Hoa Kỳ và cho phép người Việt Nam tỵ nạn nhập cảnh vào Hoa Kỳ sau cuộc chiến tranh Việt Nam kết thúc, dưới sự hỗ trợ của Cao ủy Liên Hiệp Quốc về người tị nạn gồm ba thành phần:

– Các cựu tù nhân trại chính trị đã bị cầm tù trên ba năm, có tên chính thức là Special Release Reeducation Center Detainee Resettlement Program (Chương trình tái định cư phóng thích đặc biệt tù nhân trung tâm cải tạo, thường được gọi nôm na là chương trình H.O.

– Cựu nhân viên chính phủ Hoa Kỳ (diện U.11.)

– Cựu nhân viên của công ty tư nhân Hoa Kỳ hoặc tổ chức của Hoa Kỳ V.11)

– Con lai có cha là công dân Hoa Kỳ.

– Những người hồi hương từ các trại tị nạn (ROVR), có thân nhân ở Mỹ, vào thập niên 1990 và hầu hết cũng được hưởng qui chế tị nạn với thẻ I-94.Trong thời gian thực hiện từ năm 1980 đến 1997, ODP đã hỗ trợ được gần 458,367 người tỵ nạn Việt Nam đến được Hoa Kỳ, chấm dứt vào tháng 11- 1994.

Ngày 15 tháng 11 năm 2005, Hoa Kỳ và Việt Nam lại ký kết một thỏa thuận cho phép những người Việt vì trễ hồ sơ khi kết thúc Chương trình Ra đi có Trật tự năm 1994 được tái xét đến định cư tại Hoa Kỳ. Thỏa thuận này đã hết hiệu lực vào ngày 20 tháng 6 năm 2008. Ngày nay vẫn còn nhiều người Việt đến Mỹ định cư theo diện di dân đoàn tụ do người thân trong gia đình bảo lãnh.

Theo Sở Di Trú và Nhập Tịch Hoa Kỳ, từ năm 1950 đến 1974, chỉ có 650 người Việt ở Mỹ. Năm 1980 con số này lên đến 261,729 và theo US Census, năm 2015 đã có 1,980,344 người Việt định cư ở Hoa Kỳ và người Việt này đã rất thành công trong cuộc sống hội nhập mới. Hàng trăm ngàn chuyên viên kỹ thuật rất có khả năng đã và đang đóng góp tích cực vào quê hương thứ hai . Chính Người Việt tỵ nạn CS – ( bọn ma cô, đĩ điếm chạy theo chân Đế Quốc để kiếm bơ thừa sữa cặn) – đã cứu nền kinh tế của CSVN khỏi bị sụp đổ vào những năm 80. Các “khúc ruột ngàn dậm” này đã gửi về Việt Nam hơn 12 tỷ Mỹ Kim mỗi năm .

Nhưng thực sự chúng ta, người Việt trên đất Mỹ từ bao nhiêu năm nay, sinh sôi nảy nở, thành công và giàu, sống an bình và hạnh phúc, đã công bằng với nước Mỹ chưa?

“Nước Mỹ phản bội,” “Đồng Minh tháo chạy!” hay những câu nói mỉa mai: “Bạn như như thế thì đâu cần đến kẻ thù!” “Nước Mỹ nợ chúng ta, chúng ta chẳng có gì phải mang ơn nước Mỹ!”

Cho đến giờ này tôi vẫn chưa tin là người Việt vốn trọng ơn nghĩa, biết trước biết sau, “một miếng khi đói bằng một gói khi no,” “ơn ai một chút chẳng quên!”

Ở Việt Nam bây giờ, xẩy ra rất nhiều chuyện con nợ sập bẫy chủ nợ, giết họ để phi tang và quỵt nợ. Người Việt ở miền Nam trước đây không đến nỗi táng tận lương tâm như vậy, nhưng thật ra chúng ta chưa công bằng với nước Mỹ, nơi thường được gọi là “đất tạm dung” (vĩnh viễn rồi còn tạm gì nữa) hay là “quê hương thứ hai!”

Thật sự chúng ta đã xem nước Mỹ là “nhà” chưa?

Một ngôi nhà để chúng ta trú mưa, tránh nắng, có phên dậu để ngăn kẻ xấu xâm nhập làm tổn hại đến gia đình chúng ta, một ngôi nhà có khu vườn có bóng cây che mát cho chúng ta, có trái cây cho chúng ta dùng và những luống hoa đầy hương sắc cho chúng ta thưởng thức. Trong ngôi nhà ấy con cái chúng ta đã được sinh ra và lớn lên, được nuôi dạy và học hành để thành người đôn hậu tử tế, và chúng ta chưa hề nghĩ đến một ngày nào đó chúng ta sẽ từ giã ngôi nhà này để ra đi, tìm một nơi trú ngụ khác.

Có đôi lúc, tôi nghĩ chưa coi đây là ngôi nhà thực sự của chúng ta và không ít người vẫn coi đây là ngôi nhà trọ qua đường, và chúng ta là những người khách trọ vô tình và vô ơn.

Chúng ta đã chối bỏ căn cước tị nạn nhiều lần để về lại nơi chúng ta đã bỏ ra đi, nơi mà chúng ta gọi là tù đày, áp bức, nơi chúng ta không thể nào sống, đã bỏ quê hương, làng mạc và mồ mả ông cha để ra đi.

Chúng ta đã biểu tình lên án nước Mỹ đã bình thường hoá quan hệ, giao thương, thoả hiệp với kẻ thù xưa, trong khi chúng ta vẫn nuôi sống, vỗ béo chế độ ấy với số đô la Mỹ gửi về lên đến con số 12 tỉ mỗi năm. Chúng ta đã cứu đói, xây cầu, vá đường gọi là làm từ thiện ở Việt Nam, ví như trong $10 cho Việt Nam, chúng ta đã dành được $1 cho nước Mỹ chưa?

Chúng tôi không nói đến người Việt ở đất nước khác, mà là người Việt trên đất Mỹ hôm nay. Cái đất nước đã được che chở chúng ta đêm qua, chỉ 15 phút khi chúng ta gọi 911 đã có xe cấp cứu đến nhà, cái đất nước mà con cái chúng ta đến trường được dạy dỗ, được che chở, cái đất nước mà trẻ con, người già được săn sóc, không bao giờ thiếu bánh mì, giọt sữa và viên thuốc!

Đã cạn lời, tôi xin trích vài dòng của một tác giả Việt Nam, tên Song Châu trên facebook, mà tôi tin đây là một người Việt đang sống ở Mỹ, để làm lời kết của bài này: “…Ở đây, mục đích của bài viết này, người viết chỉ mong rằng, không cần phải yêu nước Mỹ, nhưng xin bạn đừng vô tình hay cố ý làm tổn thương nước Mỹ, một đất nước đã cưu mang bạn, giúp cho bạn mọi phương tiện, mọi cơ hội để bạn vươn lên sống cuộc đời tươi đẹp mà nhiều người trong nhiều quốc gia trên thế giới ước ao.” Tôi cũng xin phụ hoạ thêm: “Xin hãy công bằng với nước Mỹ

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here