HOÁ GIẢI ĐÒN CÚP NƯỚC CỦA TRUNG CỘNG ĐỐI VỚI VIỆT NAM

0
221
Hình ản Đồng bằng sông Cửu Long (hình minh họa)

VI ANH

Sông Mekong là con sông mẹ của ba con sông lớn Tiền Giang, Hậu Giang, Cổ Chiên của VN, tạo thành hệ thống kinh rạch lan toả biến Đồng Bằng Sông Cữu Long thành văn minh Miệt Vườn VN, như Sông Nile tạo thanh văn minh Ai Cập. Nhưng từ ngày  CSVN cưỡng chiếm được VN Cộng Hoà ở Miền Nam VN, TC đồng chí của CS Bắc Việt xây nhiều đặp thuỷ điện ở thượng nguồn, cúp nước các nước hạ nguồn. Đồng Bằng Sông Cữu Long cả Miền Tay Nam Việt, vưa lúa của cả nước VN thành VN thanh nạn nhân của TC. Nam Việt đất bị nhiễm mặn, mất cá tôm, phù sa, thiếu nước  ngọt trồng trọt. Tiêu biểu Hè năm 2019, mực nước sông Mekong đã hạ xuống mức thấp nhất trong vòng một thế kỷ qua. Nhưng nông dân VN không ngồì trong bóng tối la lối thiếu ngọn đèn mà tranh thủ ánh sáng đôm đốm để sống còn.

Một ngàn năm Trung Hoa cướp nước, giam dân Việt Nam, mà đất nước ông bà Việt Nam vẫn giành lại, giữ được non sông gấm vóc VN. Ông bà người Việt chúng ta còn từ Thăng Long mang gươm nam tiến mở mang VN từ Ải Nam Quan đến Mủi Cà mau, làm thành một đất nước mến yêu, sung túc là Việt Nam cho nhân VN dòng giống Lạc Hồng được Biển Đông cưu mang, Trường sơn ôm ắp.

Nên bây giờ dân tộc VN đã sắp lên 100 triệu người, một dân số vô cùng thuận lợi cho công cuộc phát triễn thành siêu cường. CSVN thần phục TC chỉ là quan nhất thời đang chia rẻ, lụn bại vì vấn đề Biển Đông. Dân VN vạn đại sớm muộn gì cũng giành lại quyền làm chủ đất nước để cứu quốc.

Không gì phải sợ Đảng CS Trung Quốc, nó chỉ là ranh con, tuổi đời không bằng tuổi lẻ của lịch sử 4.000 năm của quốc gia dân tộc VN. Không có gì phải ngại cái trò quậy dậy sóng Biển Đông, làm cạn dòng Cữu Long nước ngọt mà TC đang bao vây VN. Đất nước ông bà người VN đã có giải pháp từ xa xưa rồi, không coi nước mặn của Biển Đông là tai hoạ, là bất lợi, mà có cách cùng sống với nước mặn của Biển Dông một cách hài hoà và bền vững.

Người viết bài này, một người sanh ra, lớn lên ở Miền Tây Nam Việt tức Đồng Bằng Sông Cữu Long, nay đã trên tám mươi mấy tuổi. Nhớ ngày 15 tháng Tư năm 2016, nghe trên đài phát thanh Pháp RFI, thêm vững tin TC không thể dùng chiến tranh nước ngọt để giết hại 18 triệu người Việt ở Miền Tây. Giáo sư Võ tòng Xuân một người gắn bó với Miền Tây gần như suốt đời, nhắc lại giải pháp mà ông bà VN chúng ta đối phó với nạn nhiễm mặn, có thể là giải pháp chống lại chiến tranh cúp nước ngọt của TC. Giáo sư Xuân trình bày kinh nghiệm của tổ tiên người Việt nam tiến và khai phá Miền Tây, biến cái hại nhiểm mặn thành cái lợi trong nông nhiệp để sống hai hoà bền vững với hạn hán và nạn nước  mặn tràn vào đất liền khi sông Cữu Long mùa nước kém, nước từ thượng nguồn chảy xuống Miền Tây ít.

Giáo sư Xuân không hoảng hốt trước những con số thiệt hại mùa màn do các nước thương nguồn như TQ giữ nước cho 9 đập thuỷ điện của họ, làm cho Miền Tây mùa màn thất bát, nước mặn lấn vào có nơi khoảng 90 km. Giáo sư không ngôi đó la làng, mà trình bày giải pháp của tổ tiên VN đã đối phó trước nạn thiếu nước ngọt cho đồng bằng sông Cữu Long qua phương pháp đa dạng hoá nông nghiệp.

Là một giáo sư tiến sĩ, thời VN Cộng Hoà Ông đi tu nghiệp, đi thỉnh giảng, hội nghị ở nhiều nước. Ông không rời bỏ quê hương, ở lại ngay Miền Tây và vì nhờ tài ba được chế độ mới lưu dụng. Ông hiện là Quyền Hiệu trưởng Trường Đại học Nam Cần  Thơ, một trong những chuyên gia nông ng- hiệp hàng đầu của Việt Nam. Những kỷ sư  nông nghiệp ở Miền Tây đa số là học trò Ông.

Ông tìm về cội nguồn, tìm giải pháp từ kinh nghiệm của những tiền nhân nam tiến đợt ba, 300 năm trước đã khai hoang, khai khẩn Miền Tây Nam Việt. Ở một vùng sông rạch chằn chịt, hai bên là biển của Nam Việt, Tổ tiên người Việt ở Miền Tâykhông theo giải pháp của người Tàu- là trị thuỷ mà cùng sống với nước ngọt lẫn nước mặn, một cách hài hoà và bền vững, không tốn kém trong việc ngăn sông, cản biển.

Trong cơn quốc biến ngông nghiệp do TC gây ra. Trước nạn thiếu nước ngọt, đồng ruộng bị nhiễm mặn, Gs Xuân chủ trương nông nghiệp Việt Nam nay phải đa dạng hóa hơn để thích ứng với tình trạng khô hạn và ngập mặn ngày càng nặng, thay vì chỉ chú tâm đến cây lúa.

Giáo sư nói thay vì phải tốn 1.000 tấn nước ngọt là tài nguyên quí hiếm – tài nguyên như chúng ta biết có nơi trên thế giới trở thành nguyên nhân chiến tranh- để có 1 tấn lúa, thì tại sao chúng ta không dùng để tưới 1 mẩu tây tức 10.000 mét vuông vườn tược, huê lợi sẽ cao hơn.

Ông nói VN hiện nay sản xuất hơn 6 hay 7 triệu tấn gạo, qua dư thừa, thì tại sao chúng ta không bớt trồng lúa gạo, mà tăng trồng cây trái, nuôi cá tôm ít tốn nước ngọt hơn. Vì quá chuyên canh lúa nền coi nước mặn là một nguy cơ thiệt hại. Vì Nhà Nước cư cổ võ nhưng tỉnh ven biển trông lúa, khoảng 260.000 ha nên khi bi Hạn và thiếu nước ngọt, thì lúa má thiệt hại gần 5.600 tỷ đồng. Chớ những vùng ấy nuôi cá tôm, trong vườn tược thì đâu bị thiệt hại dữ vậy, không bị thiếu nước ngọt như vậy. Người Miền Tây đều biết cá tôm ở vùng nước lợ như cá cháy, cá chìa vôi ngon ngọt thịt; trái cây vùng bờ biển như dừa xiêm, cam quít, xoái ngọt cơm, ngọt nước hơn miền thuần nước ngọt hơn ở vùng nước ngọt.

Giáo sư có nói ông bà VN ở Đồng Bắng Sông Cữu Long không có nước mặn là một tai hoạ mà sống hài hoà với nó. Mùa nước lớn, Sông Cữu Long đưa nước ngọt về nhiều, dân Miền Tây cho vào đồng ruộng. Đồng ruộng nào cũng có chỗ chứa nước ngọt thiên nhiên hay nhơn tạo, là lung, bào, đìa chứa nước ngọt. Cá trắng cá đen vào sông trở thành nguồn lợi không nhỏ cho nông thôn. Đa số mấm đồng là do tát đìa bắt cá quá nhiều, ăn không hết phải làm mấm ăn hay bán suốt năm.

Còn nước của nhưng lung, bàu, đìa này thừa sức tưới rẫy, dẩn vào vườn qua mương để tưới cây ăn trái qua suốt mùa khô. Miền Nam có hai mùa mưa nắng thôi nên bên cạnh nước thiên nhiên còn có nước mưa cung ứng nước ngọt nữa./.(VA)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here