TRẬN CHIẾN CUỐI CÙNG: TỔNG THỐNG TRUMP VÀ TƯƠNG LAI HOA KỲ

0
257
Rất nhiều người muốn biết ý nghĩa việc Chủ tịch Hạ viện, bà Nancy Pelosi cùng nhiều lãnh đạo, nghị sĩ khác thuộc đảng Dân Chủ đã quỳ gối trong 8 phút 46 giây để tưởng niệm Geogre Floyd (Ảnh từ video)

Thiện Võ

Trong tư tưởng của hai đảng chính trị lớn ở phương Tây ngày nay: phe Cánh Tả nhấn mạnh sự bình đẳng giữa người giàu và người nghèo, phe Bảo Thủ lại chú trọng hơn đến tự do, giảm thuế và nền kinh tế thị trường…––

Nếu nói tầng lớp công nhân sản xuất công nghiệp, chủ trang trại nhỏ ở ngoại ô, là những thành phần chủ thể của Đảng Cộng hòa. Thì các giáo sư đại học, nhà văn, nghệ sĩ, nhà báo, luật sư, bác sĩ, nhà tài chính, nhà quản lý, nhà sản xuất và đạo diễn phim… là lực lượng cốt cán của Đảng Dân chủ… Trí thức nghiêng về phe cánh tả. Tại sao lại như vậy?

Nói chung, giới trí thức bẩm sinh đã có ba khuynh hướng:

Đầu tiên là tách ra khỏi ý thức chung của người dân và tầng lớp trung lưu, nghiêng về chủ nghĩa tinh anh, chìm đắm trong hệ tư tưởng không tưởng và đam mê giải quyết vấn đề.

Thứ hai là xu hướng đóng vai một như ‘Sáng thế chủ’ cứu vớt dân chúng cần lao cực khổ. Do vậy, họ tự nhiên có xu hướng bình đẳng giàu nghèo, được gọi là nói thay cho người nghèo và những người bị áp bức.

Thứ ba là nhiều trí thức rất quan tâm đến “Chính trị phải đạo”, nghĩa là họ có xu hướng thể hiện đạo đức cao thượng của mình, để chiếm lĩnh nền tảng đạo đức cao, đặc biệt là trong cái gọi là “bảo vệ các nhóm người yếu thế”. Họ hứng thú với việc “thể hiện” bản thân là “những người cao quý và quan tâm tới các nhóm người yếu thế” hơn là thực sự “thay đổi” điều kiện sống của những người yếu thế. Họ không màng đến những kiến thức phổ quát, nhưng lại quan tâm quá mức đến ý thức hệ, như vậy sẽ đi theo hướng phản diện của sự việc.

Bắt đầu từ tư tưởng bình quyền nhằm “bảo vệ các nhóm người yếu thế”, cuối cùng lại hình thành nên cục diện “Tôi yếu thế tôi có lý, càng yếu thế càng có lý”. Dưới cờ hiệu này, những người yếu thế trở thành những người quyền lực nhất (như người da đen, người Hồi giáo, phụ nữ, người tị nạn). Tôi gọi họ là “vị thần vĩ đại” với bốn lớp chuông vàng hộ thân. Nếu bạn gặp phải một “vị thần vĩ đại” như vậy, hãy mau chóng tránh xa họ, tuyệt đối không được để họ cảm thấy có đôi chút khó chịu, nếu không bạn sẽ không thể gánh vác nổi.

Vậy ai có thể bị xúc phạm? Dân tộc chính có thể bị xúc phạm, đàn ông có thể bị xúc phạm, yêu đương khác giới có thể bị xúc phạm, tín ngưỡng chính thống có thể bị xúc phạm. Do đó, người người đều có thể chỉ trích những người đàn ông da trắng kết hôn sinh con bình thường và tin vào Chúa Kitô. Do đó, tại Hoa Kỳ, không được phép gọi người da đen là “người da đen”, mà nên gọi là “người Mỹ gốc Phi”. Trong ngày lễ Giáng sinh không được phép nói “Giáng sinh vui vẻ” với nhau, mà phải nói “Chúc mừng ngày lễ”. Thậm chí ‘kỳ diệu’ hơn, không được gọi những người nhập cư bất hợp pháp là “dân nhập cư phi pháp”, mà phải gọi là “người nhập cư không có giấy tờ”.

Nếu không được phép xúc phạm thì các đặc quyền chắc chắn sẽ hình thành. Do đó, khi đối mặt với người da đen đánh đập và cướp bóc, bạn không những không được phép ngăn chặn điều đó. Bà Nancy Pelosi, người phát ngôn của Hạ viện, và một nhóm nghị viên Đảng Dân chủ thậm chí còn quỳ gối vì điều này. Hay một phụ nữ da trắng, ngay cả khi bị hãm hiếp, cũng phải thấu hiểu và quan tâm, thương xót người tị nạn Hồi giáo. Đây là điềm báo cho sự rối loạn của xã hội. Khi cánh tả “quỳ mọp”, ông Trump kiên quyết không quỳ vì phẩm giá quốc gia. “Chính trị phải đạo” nhân danh đạo đức cao quý, nhưng lại làm tổn hại đến các giá trị chung của xã hội. Những người có lối suy nghĩ này được gọi là “Cánh tả da trắng”. Nói một cách đơn giản, Cánh tả da trắng là một  giá trị quan xuất hiện nhân danh đạo đức cao quý, để làm những việc gây tổn hại đến lợi ích của người khác và cuối cùng làm hỏng toàn bộ giá trị của nhân loại.

Trên thực tế, những người suốt ngày nghĩ về việc cứu rỗi người khác, thường bố thí cho người khác và kéo người khác xuống bùn.

“Tâm thánh mẫu” của những người cánh tả da trắng tràn ngập khắp nơi bởi họ chưa bao giờ suy xét rằng khi mình trở thành người yếu thế thì tương lai sẽ ra sao. Nguyên nhân căn bản là họ luôn coi mình là chủ nhân của Hoa Kỳ và là Thượng đế của những người da màu, nên từ sáng đến tối họ chỉ biết “thương xót” người khác. Do nền tảng văn hóa khác nhau, có thể khẳng định rằng nếu Hoa Kỳ thực sự trở thành thế giới của người châu Phi hoặc người Latinh trong tương lai, họ sẽ không bao giờ đối xử với người da trắng như cách những người da trắng ngày nay đối đãi với họ.

Đây không phải những lời dọa nạt, mà thực tế đã xảy ra.

Có lẽ ai đó sẽ hỏi rằng, nói nhiều như vậy, lẽ nào phe cánh tả của Hoa Kỳ không yêu nước, họ chỉ muốn hủy diệt Hoa Kỳ thôi sao?

Đúng vậy. Phe cánh tả ở Hoa Kỳ về bản chất là chống lại Hoa Kỳ.

Về mặt chủng tộc, họ là người da trắng, nhưng từ tận đáy lòng, họ hy vọng người da đen và những nhóm thiểu số khác sẽ trở thành chủ nhân và dẫm đạp những người da trắng dưới chân họ. Họ thuộc tầng lớp thượng lưu và giàu có trong xã  hội, nhưng suốt ngày đòi hỏi chính sách phải ng- hiêng về người nghèo một cách toàn diện, “cướp  của người giàu chia cho người nghèo”.

Về mặt tín ngưỡng, tổ tiên của họ là người Công giáo và Tin lành, nhưng họ lại hoan nghênh những người Hồi giáo có lòng căm thù Kitô giáo hàng ngàn năm, mang theo những giáo lý cực đoan, muốn nuốt chửng châu Âu và thôn tính Hoa Kỳ. Như phần trên đã nói, phe cánh tả không có tổ quốc. Nền tảng lý luận và hệ tư tưởng chỉ đạo của phe cánh tả là lý luận cách mạng nhằm xây dựng một “Thế giới đại đồng” trên toàn cầu. (“Thế giới đại đồng” là một trong những giáo lý của chủ nghĩa cộng sản.)

Đây là một chiếc chìa khóa để hiểu được ngôn hành của phe cánh tả.

Do vậy, chúng ta phải hết sức cảnh giác rằng phe cánh tả của Hoa Kỳ đang làm xáo trộn nền móng của quốc gia. Điều này có ý nghĩa rất lớn đối với toàn thế giới.

Trận chiến cuối cùng:

Khi đối mặt với những người da đen cố tình đốt phá, cướp bóc, ông Trump có thái độ cứng rắn, tuyên bố rằng người Mỹ có quyền tự do biểu tình ôn hòa, nhưng khi xảy ra cướp bóc, quân đội và cảnh sát có thể nổ súng.

Trên thực tế, ông Trump cực lực phản đối đạo đức giả và sự cực đoan của phe “Chính trị phải đạo”. Chỉ có ông Trump, với phong thái hành sự không sợ hãi, mới dám công khai gọi đích danh “những vị thần bất khả xâm phạm”, treo trên đầu người Hoa Kỳ là “Chính trị phải đạo”. Hiện nay lộ trình đấu tranh đã rất rõ ràng.

Cốt lõi của chế độ dân chủ là thành phần nhân khẩu học. Chỉ khi chiến dịch bầu cử của ông Trump thành công một lần nữa, những người bảo thủ truyền thống mới có thể duy trì tỷ lệ dân số hiện tại, bảo vệ tôn giáo, văn hóa và các giá trị truyền thống của Mỹ.

Nếu cuộc bầu cử thất bại, làn sóng quay về với truyền thống lần hai của Hoa Kỳ sẽ bị bóp nghẹt trước khi có được kết quả. Đảng Dân chủ sẽ thực hiện lại chính sách mở cửa nhập cư. Trong một vài năm, cơ cấu dân số thay đổi từ lượng sẽ trở thành sự thay đổi về chất và Hoa Kỳ sẽ không bao giờ có thể bầu ra một vị tổng thống có quan niệm truyền thống được nữa.

Phe cánh tả cũng không thể chấp nhận việc ông Trump tái đắc cử một lần nữa, bởi điều đó có nghĩa là làn sóng tiến bộ của cách mạng cánh tả có thể sẽ bị bóp nghẹt mãi mãi và không bao giờ đạt được mục tiêu cuối cùng là “Chủ nghĩa toàn cầu”.

Đây là cuộc chiến cuối cùng!

(Trích từ blog “Nghịch Hành Trai Chủ Nhân”)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here