NGÀY CỦA MẸ NĂM THỨ 45

0
1036

VI ANH

Năm nay 2020 tại Mỹ, Ngày Của Mẹ  ( Mother Day hay Ngày Hiền Mẫu)  là ngày 10 tháng 5. Đó là Ngày Của  Mẹ Việt, năm thứ 45 tại Mỹ. Ngày lễ  này đối với người gốc Việt như ngày  báo hiếu của những người theo Phật  Giáo và đạo thờ cúng Ông Bà. Hầu hết  người Việt ít ai không thuộc lòng câu    “ Công cha như núi Thái Sơn, Ng-  hĩa mẹ như nước trong nguổn chảy ra.    Một lòng thờ mẹ kính cha, Cho tròn  chữ hiếu mới là đạo con.”

Đặc biệt người Mỹ gốc Việt còn thấm  thía hơn với Ngày Của Mẹ và Ngày  Của Cha. Lịch sử chỉ đánh giá đúng  giá trị của con người khi những quan  tài đã đóng nắp lại. Ngày của Mẹ, của  Cha năm thứ 45 của tập thể người Mỹ  gốc Việt, số những người cha, người  mẹ Việt Nam đầu tiên liều mình đưa  gia đình tỵ nạn CS ở hải ngoại chắc  cũng không còn nhiều lắm. Đây là cơ  hội tốt để thấy công ơn trời biển của  những người cha, người mẹ đã hy sinh    tất cả cuộc đời của mình để đưa con  cái đến bến bờ tự do. Và những bậc  sanh thành ấy dù đa số là thành phần  ưu tú của chế độ VN Cộng Hoà qua  Mỹ chấp nhận quên mình nơi quê  hương mới, lao động chân tay cắt chỉ,  ủi đồ, cắt cỏ, làm công bán xăng, làm  mướn, nấu cơm tháng để lo có tiền cho  con cái – là lớp trẻ Việt hải ngoại —  ăn học, trưởng thành, thành đạt được    như ngày hôm nay. 45 năm là thời gian  gần nửa đời người, hơn một thế hệ xã  hội học. Thế hệ thứ nhứt đại đa số là  những quân dân cán chánh VN Cộng  Hoà dẫn gia đình con cái đi tỵ nạn CS  ở hải ngoại, lúc bấy giờ trẻ nhứt cũng  30, năm nay cũng đã hơn thất thập cổ  lai hi, bảy tám bó cả rồi. Những người  cha, người mẹ đó thường là những  người đã có ăn học, có nghề nghiệp, có chức vụ trong chế độ VNCH, người trẻ  nhứt lúc bấy giờ cũng phải khoảng 40. Dù  nhờ y tế tân tiến, chế độ tự do, tự tại, môi  sinh trong lành, đời sống hải ngoại đầy  đủ làm tuổi thọ gia tăng, những người cha  người mẹ thuộc thế hệ thứ nhứt của cuộc di  tản vô tiền khoáng hậu trong lịch sử Việt  đó, nay tuổi đã cao, sức đã yếu. Không ít  người đã ra đi theo ông bà; số còn lại cũng  mấp mé bờ sanh tử theo luật vô thường của  Tạo Hoá và vòng sanh bịnh lão tử của kiếp  con người.

Tre tàn măng mọc là qui luật tiến hoá, sinh  tồn. Con hơn cha là nhà có phước, sau hơn  trước là đất nước có phần. Đó là đà tiến  hoá của gia đình và dân tộc. Hậu bối của  những người cha người mẹ đến bến bờ tự  do, đứa con sanh sớm nhứt tại hải ngoại  bây giờ cũng trên 40 tuổi. Có người gọi là  thế hệ thứ hai bây giờ cũng đã tứ thập  tri thiên mạng rồi. Còn thế hệ thứ ba thì  nhiều lắm đang học đại học hay ra đời, hoà  nhập nhuần nhuyễn vào xã hội Mỹ. Dù  có bi quan và khiêm tốn sắc tộc thế mấy  đi nữa, cũng thấy lớp người hậu duệ của  những bậc cha mẹ thuộc thế hệ thứ nhứt  của những người Việt tỵ nạn CS, không  thua sút bất cứ sắc tộc nào đã nhập cư các  siêu cường Tây Phương hàng thế kỷ trước.

Đặc biệt ở Mỹ là hiệp chủng quốc, nơi  người Việt định cư đông nhứt trên thế giới,  những cố gắng vươn lên, những thăng tiến  cần lao đồng tiến xã hội của người gốc Việt  thấy rõ nhứt. Bác sĩ, luật sư, kỷ sư, giáo sư,  chuyên viên, dân cử, tướng tá gốc Việt đã  bão hòa so với tỷ lệ dân số gốc Việt. Ngành  nào lớp trẻ VN cũng có mặt, quân dân cán  chính của Mỹ đều có người gốc Việt chen  vai sát cánh với những sắc tộc khác .

Sự thành công này của thệ hệ hậu duệ theo  phân tích và khẳng định của những nhà xã  hội học Mỹ là do yếu tố gia đình VN. Nói  đến gia đình VN là nói đến ông bà cha mẹ.    Gia đình tự nó là một nhóm xã hội ( social  group). Bất cứ nhóm xã hội nào cũng có sự  lãnh đạo mới mưu cầu hạnh phúc và thăng  tiến được. Nhóm xã hội gia đình VN, người  cha thường đóng vai trò lãnh đạo thực hiện  (instrumental leadership), nặng về lý trí,  thực tiễn, đòi hỏi con cái phải thực hiện,  hoàn thành nhiệm vụ của gia đình. Do đó  người cha tỏ ra cứng rắn và ít được con cái  thân tình, gần gũi như đối với mẹ.

Còn người mẹ đóng vai trò lãnh đạo hoà  họp, tạo sự thông cảm chung, hạnh phúc,  êm ấm chung cho gia đình nên được lòng  con cái hơn người cha. Hai thể thức lãnh  đạo này không xung khắc mà bỗ túc cho  nhau, làm gia đình VN vẫn phát triển tốt  trong xã hội Tây Phương và làm cho lý do  lớp trẻ VN thăng tiến nhanh trong xã hội  các quốc gia định cư cách nước nhà có nơi  nửa vòng Trái Đất.

Trên đường định cư cũng như trên bất cứ  đường đời mới nào đều vạn sự khởi đầu  nan. Cha mẹ lấy thân phận lót đường cho  con cái để lớp trẻ có ngày nay. Hầu hết thế  hệ thứ nhứt hy sinh quên mình, để dĩ    vãng qua một bên, hướng về tương lai phía  trước, lo cho gia đình thăng tiến. Tướng  lãnh Quân Lực VNCH không ngần ngại  đi làm người lau cửa sổ cho các building,  người quản lý nhà hàng ( như Tướng Đồng  văn Khuyên đã qua đời) . Nghị sĩ, dân biểu  VNCH đi bán xăng, bán tiệm rượu, làm thợ  nhà in, thợ lắp ráp điện tử, bán thịt cá cho  chợ. Công chức cao cấp đi cắt chỉ, ủi đồ,  cắt cỏ, làm móng tay, làm mặt trong thời  kỳ chân ướt chân ráo. Làm với tất cả lòng  tận tụy, với sự hiểu biết, với niềm tin và hy  vọng lớp trẻ tiến lên, tiến thân.

Con cái thì dầng công nhau xây đắp đại gia  đình. Ban đầu một chiếc xe đôi ba anh chị  em chia giờ nhau đi và đưa rước nhau. Anh  học ra trường tiếp cha mẹ đóng tiền trường  cho em đi đại học cao hơn. Cả nhà chung  đậu tiền cho người anh mua căn nhà đầu  tiên và người anh tiếp tay em mua căn nhà  hay sang căn tiệm mới. Việc dầng công đó  thực hiện được chánh yếu là nhờ sự lãnh  đạo thực hiện và hoà hợp của cha mẹ. Và  tạo một kỳ tích ở Mỹ; kiểm tra dân số US  Census Bureau ghi nhận sắc tộc Viết ở Mỹ    là sắc tộc sỡ hữn nhà tỷ lệ cao nhứt. Sự kết  hợp này có và làm được là do niềm tin và  tình thương gia đình, và chữ tín nghĩa này  có và mạnh hơn mọi credit mà không ngân  hàng nào có thể so sánh được. Bất thành  văn tự nhưng long trọng và chắc chắn như  nền tảng gia đình VN.

Do vậy Ngày Của Mẹ Việt thứ 45 ở Mỹ  của người Mỹ gốc Việt này là ngày tưởng  nhớ tới những người cha người mẹ đã dẩn  dắt con ra khỏi chế độ CS, đến miền Đất  Hứa. Ngày tưởng nhớ những hy sinh của  những người cha người mẹ lót đường cho  cho con cái và em cháu tiến thân nơi quê  hương mới. Ngày ngưỡng mộ lòng dũng  cảm của những người cha người mẹ vượt  qua mọi khó khăn, thử thách, một ngày 24  giờ, 1 tuần 7 ngày để con cháu được như  ngày nay. Lòng dũng cảm của những người  mẹ người cha đó trên phương diện nào đó  can đảm hơn người chiến sĩ can trường  xung phong ngoài mặt trận vì giờ phút can  đảm xung phong ngắn hơn, ít khi xảy hơn  ra so với lòng dũng cảm gần như suốt đời  của cha mẹ.

Chẳng những thế có nhiều cha mẹ gốc Việt  còn muốn hy sinh cho con khi mình không  còn ở cõi trần này nữa. Nhiều người cha  ngưởi mẹ đặn dò hay di chúc cho con cái,  sau khi theo ông theo bà, thì con cái đem  hoả thiêu, lấy tro đem rải ngoài biển hay  gởi trong chùa. Vì không muốn đem tro  xương của mình trở lại nước nhà còn nằm  trong gọng kềm CS. Vì biết con cháu ở xứ  văn minh kỹ nghệ, quá bận bịu này phải  chạy theo việc làm, thường khi phải ở xa,  ngày giỗ tết, thanh minh mà kẹt công việc  làm ăn không về viếng mộ được, thì bùi  ngùi, buồn tủi tội nghiệp. Trong những lý  do vệ sinh, giản dị, niềm tin tôn giáo, nhiều  gia đình VN bớt theo phong tục Việt sống  cái nhà chết cái mồ, mà chấp nhận hoả táng  thân nhân, lấy tro rải ngoài biển hay gởi  trong chùa, có lý do vì gia đình./.( VA)

 

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here