TẠI SAO BỌN GIAN ÁC THẮNG ?

0
453
Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ,đã qua đời tối 22/02/2020 tại chùa Từ Hiếu (Sài Gòn), thọ 93 tuổi.

Tin RFI ngày 23- 02- 2020 Đại Lão Hòa Thượng Thích Quảng Độ, thuộc Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, không được nhà cầm quyền CSVN công nhận, đã qua đời tối 22/02/2020 tại chùa Từ Hiếu (Sài Gòn), thọ 93 tuổi. Trong một thông cáo công bố sáng 23/02/2020, Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất đã loan báo tin trên và cho biết là Hòa Thượng đã để lại di thư mong muốn được hỏa táng, tro cốt rải ra biển.

Có thể nói Ngài là một chân tu suốt đời đấu tranh cho đạo pháp và dân tộc. Thời CS thống trị VN, thời gian Ngài bị tù đày, quản thúc nhiều hơn ở ngoài. CSVN buộc tội Ngài “hoạt động phản cách mạng” và không chấp nhận đặt Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất dưới quyền kiểm soát của Nhà Nước.

Ngài qua đời đi về cõi Phật, nhưng CSVN gian ác đang còn thống trị quốc gia dân tộc VN, khống chế các tôn giáo độc lập. Tại sao?  Một chánh trị gia người Anh là Ed- mond Burke có một câu nói để đời:  “Điều duy nhất giúp cái ác chiến thắng là những người tốt không làm gì cả”. Có thể thấy ý nghĩa của nhận định này qua tình hình tại sao TC hơn nửa thế kỷ vẫn hòanh hành Tây Tạng và CSVN gần nửa thế kỷ vẫn lộng hành trấn áp người dân ở Việt Nam.Và chánh quyền các siêu cường trên thế giới coi lợi ích vật chất cao hơn lợi ích tinh thần, càng ngày càng phát triển bang giao và giao thương với hai chế độ CS gian ác này.

Nhìn người Việt trong nước, các tôn giáo thuần túy muốn được độc lập tu hành, người Việt yêu nước thương dân bị CS áp bức bóc lột lên tiếng vận động cho tự do, dân chủ nhân quyền VN một cách ôn hòa càng ngày bị CSVN gian ác bắt càng nhiều, càng hình sự hóa thành tội hình trừng phạt rất nặng. Dù người Việt tỵ nạn CS, hằng triệu người định cư tại các siêu  cường đã quốc tế vận, đấu tra- nh cho tự do tôn giáo, tự do dân  chủ nhân quyền VN hơn nửa đời người, mà các siêu cường hầu như không có một hành động nào coi cho được – xin nhấn mạnh là hành động chớ không phải lời khuyến cáo, các quyết nghị không có giá trị cưỡng hành – để áp lực CSVN qua ngọai giao và giao thương. Kể cả cái việc đặt điều kiện chánh trị vào kinh tế, viện trợ, cho vay, giao thương cũng chẳng nước nào làm. Trong khi đó các siêu cường trong Thế Giới Tự do, như Mỹ, Pháp, Anh, Úc v.v. nhân dân và chánh quyền thừa biết CS ở Trung Quốc và VN là độc tài, gian ác – biết rất rõ, có khi còn rõ hơn người Việt,  người Tây Tạng hải ngọai là đằng khác.

Quốc tế chẳng những biết mà còn thừa biết nữa, rằng CS Bắc Kinh và CS Hà nội quá độc ác với người dân Tây Tạng và người dân Việt. Thế nhưng quốc tế không có hành động gì can thiiệp cụ thể để cứu đồng lọai, thế nên cái gian ác của CS tiếp tục lộng hành, phát tác, tăng gia.

Chẳng những các siêu cường của Thế Giới Tư do không hành động trừ gian, diệt ác mà còn coi quyền lợi vật chất giao dịch với CS cao hơn đạo lý Con Người, cao hơn niềm tin, giá trị truyền thống của nước mình, là tự do, dân chủ, nhân quyền. Các siêu cường Tây Phương này ngày càng mở rộng bang giao và giao thương khiến chế độ độc tài, độc ác thêm phương tiện làm ác với dân chúng trong chế độ CS nữa.

Tiêu biểu như hơn nửa thế kỷ rồi TC đã xâm chiếm TC, Đức Đạt Lai Lạt ma và chánh phủ lưu vong bôn ba khắp thế giới để quốc tế vận giải trừ quốc nạn và pháp nạn do TC độc tài, độc ác gây ra, thì hầu như các siêu cường đều mặc nhiên công nhận Tây Tạng là một phần lãnh thổ của Trung Quốc.

Các siêu cường chỉ lên tiếng cho lấy có, vô bổ là kêu gọi hai bên Tây Tạng lưu vong và TC đối thoại hòa dịu. Thật là bất công, vô lý khi kêu gọi kẻ cướp đã chiếm nhà người khác đối thọai với chủ nhà bị cướp đã bị đuổi ra khỏi nhà.

Kể cả việc liên kết kinh tế với chánh trị, nếu TC không cải thiện nhân quyền với Tây Tạng thì tẩy chay hàng hóa của TC, các siêu cường cũng không làm.

Trường hợp VN, các siêu cường cũng không làm một hành động thực tiễn nào để cứu đồng lọai VN bị độc tài, gian ác CS áp bức, bóc lột. Ngay đối với nước Mỹ, mấy đời tổng thống, Bush của đảng Cộng Hòa, Obama của đảng Dân Chủ, từng huyênh hoang tuyên bố cho sướng miệng, rằng dân tộc nào đứng lên đòi tự do, dân chủ, Mỹ sẽ đứng bên cạnh. Lên tiếng thì hùng hổ như vậy nhưng hành động thì hết sức dè dặt chỉ làm cho lấy có, chẳng có tác dụng gì như chẳng làm gì cả. Thời TT Bush Con có  đưa độc tài CSVN vào sổ bìa đen cần quan tâm đặc biệt CPC vì vi phạm tự do tôn giáo. Nhưng mới có hai năm, Ông rút lại để dọn đường cho Ông đi VN và còn lấy lòng CS Hà nội qua việc cấp qui chế PNTR cho CS Hà nội và ủng hộ cho CS Hà nội ký Thương Ước với Mỹ và gia nhập WTO.

Còn ở Quốc Hội, Hạ viện hai lần biểu quyết thông qua với đa số tuyệt đối dư luật nhân quyền VN, nhưng chỉ cần hai Thượng Nghị sĩ một là Kerry Dân Chủ một cách công khai, hai là McCain Cộng Hòa chống đối là cả Thượng Viện Mỹ im lìm để cho ngâm dấm luôn. Cả hai trường hợp Tây Tạng và VN, các siêu cường chẳng những quá dè dặt, phản ứng dù bằng mồm nhưng quá yếu ớt, như không phản ứng mà còn bất nhứt trong việc lên tiếng chống lại cái Ác của độc tài CS đối với dân.

Nhưng người dân Tây Tạng, và người dân VN biết không ai người ngọai quốc thương mình hơn mình thương mình. Không thể chờ người khác làm cho mình hưởng. Đấu tranh cho tự do, dân chủ, nhân  quyền, tự do tôn giáo một ngày một bữa không bao giờ có kết quả. Nên chống độc tài, gian ác rất cần bền tâm vững chí. Người tốt thương dân yêu nước, tôn trọng tự do, dân chủ, nhân quyền làm chuyện lớn chưa được thì làm chuyện nhỏ, thà xài ánh sáng con đôm đốm còn hơn ngồi đó than thở không có ngọn đèn. Quan trọng nhứt là hành động. Có thất bại cũng không thất chí, nản lòng, xem thất bại là mẹ thành công.

Thí dụ như trong vụ Việt Khang, người Mỹ gốc Việt tập hợp nhau cả mấy ngàn người ký thỉnh nguyện thư yêu cầu TT Obama không mở rộng giao thương với VNCS nếu CSVN không cải thiện nhân quyền và áp lực CSVN thả hết tù chánh trị. Nếu trong mùa bầu cứ Ông tái ứng cử, TT Obama chưa thấy khối cử tri người Mỹ gốc Việt là số phiếu có thể tạo giọt nước tràn đắc cử; nếu TT Obama thấy quyền lợi kinh tế giao thương của Mỹ đối với CS Hà nội quan trọng hơn nguyện vọng của người Mỹ gốc Việt là tự do, dân chủ, nhân quyền cũng là niềm tin và giá trị lịch sử lập quốc của Mỹ; nếu như thế TT Obama chỉ lấy lời khéo léo vuốt ve người Mỹ gốc Việt, mà không có hành động cụ thể áp lực CS Hà nội tối thiểu phải trả tự do cho Việt Khang, thì người Mỹ gốc Việt cũng không có gì phải thất vọng.

Thua keo này sẽ gầy keo khác. Nếu người dân Việt ở quốc nội cũng như hải ngọai ngồi chờ các siêu cường Mỹ, Pháp, Anh hành động can thiệp, thì công cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ, nhân quyền VN trong nước không được như ngày nay.Dân chủ, tự do, nhân quyền VN là của người VN. Ngọai quốc có giúp thì tốt, nếu không mình người Việt cũng phải làm. Mình người Việt không làm thì ai làm cho mình./.

VI ANH

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here