NÊN DU LỊCH MỸ HAY VIỆT NAM TRONG NHỮNG DỊP LỄ TẾT ?

0
474

VI ANH

Lễ Giáng Sinh bắc cầu qua Tết Dương Lịch người Mỹ có một thời gian nghỉ cuối năm dài, học sinh sinh viên được nghỉ cả hai ba tuần lễ, nên thường đi du lịch. Tổ chức AAA ước đoán thời kỳ nghỉ lễ thường có khoảng 112.5 triệu người Mỹ lái xe đi chơi ngoài thành phố, tỷ lệ thường tăng 4.4% từ năm 2001 đến nay.

Du lịch là một nhu cầu của cá nhân và là một kỹ nghệ làm ra tiền không có khói của một quốc gia. Nhưng du lịch cũng là một chọn lựa. Du lịch khôn ngoan, thích thú không có nghĩa du lịch xa hay du lịch gần.

Người Mỹ gốc Việt dù sống ở Mỹ vẫn ăn Tết Âm Lịch rất lớn. Có người cắc ca cắc củm để dành tiền cả năm để về quê VN ăn Tết. Nên nhiều đoàn thể chống Cộng kêu gọi không đi VN,  không gởi tiền về VN. Lương tâm người Việt hải ngoại tỵ nạn CS nói chung trong đó có người Mỹ gốc Việt chiếm hơn 2/ 3 đứng trước một chọn lựa: du lịch Mỹ hay du lịch VN.

Du lịch VN dưới chế độ CS, người  Mỹ gốc Việt, công dân hay thường trú nhân hợp pháp lớn tuổi, dư thời giờ, lợi tức khiêm tốn, được hưởng tiền trợ cấp an sinh xã hội, bảo hiểm y tế công Medicare, Medicaid ở Cali gọi là MediCal, đi du lịch trong nước Mỹ tiêu bang nào, bao lâu cũng được hưởng. Chớ đi ngoại quốc như đi VN thì không được hưởng Medicare, Medicaid và nếu qua bốn tuần sẽ bị mất tiền trợ cấp xã hội, xin lại rất phiền phức.

Người Mỹ gốc Việt du lịch VNCS là chở củi về rừng. Du lịch VN quá tốn kém. Nội tiền máy bay không thôi đã gần cả ngàn Đô rồi. Cả mười mấy tiếng đồng hồ ngồi bó gối, chỉ thấy trời xanh mây trắng. Danh lam thắng cảnh VN đã quá quen thuộc lại còn bị biến đổi quá nhiều, trở thành chỗ ăn chơi Tây không ra Tây, Tàu chẳng ra Tàu. Không khí và môi sinh quá ô nhiễm. Ở thành phố ra đường ai cũng mang “khẩu trang” che mủi, che miệng, đi một chút là bụi đóng đầy. An ninh khi ra đường không bảo đảm vì nhiều mánh khoé cướp giựt.

Kiểu nói đánh đầu của Hải Quan CSVN bây giờ ( ngày xưa VNCH gọi là Quan Thuế), ở phi trường, bộ mặt hình sự của công an đầy đường đầy chợ gây bực bội, mất hứng đi chơi. An toàn giao thông quá kém, VNCS theo thống kê mới nhứt là nước có tỷ lệ tai nạn giao thông cao nhứt thế giới. Cũng theo thống kê cứ 10 du khách ngoại quốc đến VN, thì chỉ có 2 người trở lại.

Cảm nghĩ người Mỹ gốc Việt, CS gọi là “Việt Kiều” đi du lịch VN là áo gấm mặc về làng hay đi tìm bò lạc cỏ non là sai lầm. Cán bộ đảng viên CS bây giò hầu hết tham nhũng và những người ăn theo bóc lột mồ hôi nước mắt người lao động VN bây giờ là những trọc phú, giàu nứt đố đổ vách. Một đêm họ nhậu rượu Pháp toàn Cordon Bleu, Cordon Rouge của họ hơn một năm lãnh tiền già của người Mỹ gốc Việt thế hệ thứ nhứt ở Mỹ. Bò lạc cỏ non bây giờ đa số là giả dạng; VN là nước nhận tiền trị và phòng bịnh HIV/ AIDS của Mỹ nhiều nhứt Á châu. Đụng vào bịnh thế kỷ này kể như đời tàn khi về Mỹ, vợ con sợ bị lây xa lánh, bè bạn không ai dám đến gần. Vệ sinh an toàn thực phẩm ở VN rất kém, một năm không biết bao nhiêu vụ trúng độc. Ô nhiễm môi trường, ô nhiễm không khí ở VN rất đáng sợ. Nước sạch thiếu trầm trọng ở Saigon, Hà nội, mưa xuống là đường sá thành sông.

Còn du lịch Mỹ là một khám phá đối với  người gốc Việt. Nước Mỹ chiếm hơn một phần tư Trái Đất, danh lam thắng cảnh, các hiện tượng địa chất, thời tiết và các vùng địa lý nhân văn của thế giới đều có đủ ở Mỹ. Đường sá từ xa lộ tiểu bang liên bang đến nội ô xe chạy như ngồi trên ghế nệm ở nhà. Cảnh sát có khi đi cả ngày không gặp. Du lịch bình dân, ngủ motel một đêm khoảng 45 Đô là tối đa, tiện nghi, sạch sẽ không thua gì ở nhà Mỹ. Trên đường nhiều tiệm ăn nhanh Mỹ, Mễ, Tàu quen thuộc. Trong thành phố thì có nhà hàng có món đặc sản của địa phương. Xã hội Mỹ đa văn hoá, đa sắc tộc, đi du lịch để biết những nét đặc thù của nhiều sắc dân như cộng đồng Nhân Loại thu gọn ở Mỹ. Nhưng sướng một cái là tiếng Anh là chuyễn ngữ nên giao tế nhân sự , tiếp nhân xử thế dễ dàng như sống trong cộng đồng địa phương mình.

Vốn thích du lịch từ nhỏ, thời trai trẻ may mắn được đi lại đó đây ở ngoại quốc khá nhiều, nhứt là công du Mỹ, biết được một số nước và một số tiểu bang Mỹ. “ Tôi có lần đi lại đó đây, Du hành Bắc Mỹ, viếng Âu Tây. Paris, La mã nhìn say đắm, Nhựt bổn, Hoa kỳ ngấm ngất ngây”. 26 năm được tỵ nạn chánh trị ở Mỹ, mãi theo cái nghiệp truyền thông đại chúng, chúi mủi vào báo và truyền hình, mà không đi đâu xa được ở Mỹ. Nhớ nhơn đầu hè năm 2009, một người bạn trẻ là một kỷ sư Pháp gốc  Việt, chuyên ngành điện tử đến Little Sai- gon muốn đi một vòng miền Tây Nam Mỹ.  Thế là chuyến đi được anh bạn vốn là Chủ Tịch Hội đồng tỉnh Kiến Hoa tuy nay đã thất thập cỗ lai hi mà còn lái xe rất giỏi và rất thích đi du lịch bằng xe hơi. Còn người vợ của Ông là một trưởng bếp của một tiệm phở cùng đi lo thủ quỷ và ăn uống.

Thật là một chuyến đi vô cùng hứng thú mà rẻ tiền, 4 người mỗi người chia ra chỉ tốn có 200 Đô. Đi qua 4 tiểu bang Nevada, Arizona, Utah, Cali suốt từ Bắc chí Nam. Máy GPS định vị, chỉ dẫn đường bây giờ đóng vai trò tuyệt mỹ, tìm con đường ngắn nhứt để đi, báo thời tiết, báo trạm xăng, nhà hàng thuận tiện, giá mua ở Mỹ lúc ấy chưa tới 100 Đô. Anh bạn kỷ sư Pháp gốc Việt mê như điếu đổ. Trên đường ở TB Utah, đường vắng, tốt, xe lên tốc độ, cảnh sát công lộ bật đèn bảo xe vào lề. Cảnh sát cho biết xe chạy quá tốc độ, máy báo 93 miles. Sau khi trình bày cho cảnh sát biết người lái xe ở Pháp qua, quen dùng kilomet và xe xuống dốc, nên không chú ý tốc độ, cảnh sát cười thông cảm, bảo chỉ cảnh cáo thôi.

Còn danh lam thắng cảnh, tuy ít thì giờ không xem đủ như những chuyến du lịch do các cơ sở chuyên nghiệp tổ chức. Nhưng được một cái đi riêng thì xem thư thả, tùy ý thích. Cảnh tuyết rơi khi xe chạy, hai bên là đồng và núi đầy tuyết trắng phau tạo cảm  giác vừa thích thú đi dưới tuyết vừa bồn chồn lo xe trợt. Cảnh xe chạy đêm dưới bầu trời lạnh của miền trung nước Mỹ sao sáng rất nên thơ. Còn danh lam thắng cảnh dù được bố trí để ngồi xe mà ngấm vì quá lớn nhưng giữ được phong cảnh nguyên trinh của thiên nhiên hoang dã. Công viên quốc gia vùng bão tồn văn minh người Mỹ thổ dân Zion ở TB Utah, qua hang động, đường hầm, với đồi núi trập trùng, đá đỏ đưa du khách vào thời hồng hoang nguyên thủy, thời Viễn Tây ít người của Mỹ. Cô gái Mỹ có duyên và đẹp, cười chào và cấp cho chiếc xe có thẻ Handicap được vào và còn nhắc có thẻ này tất cả các công viên quốc gia được miển phí, khỏi trả 25 Đô.

Hồ muối, đồng muối ở Salt Lake City muối nước, muối khô kết tinh như tinh thể rộng bằng Địa Trung Hải của Âu Châu làm người bạn trẻ kỷ sư Pháp từng du lịch Kenya, Ai cập đứng ngây người, ánh mắt diệu vợi như những dãy núi mập mờ bao quanh, khiến địa danh Salt Lake thành thủ phủ Salt Lake City của TB Utah.

Xa lộ 80 nối liền Đông và Tây của Mỹ xe  hàng chạy ngày đêm, được Tướng Eisen- hower một nhà tiếp vận xuất sắc, người  điều quân khiển tướng chiến thắng Hitler, giải thoát cho Âu châu, khi lên làm Tổng Thống Mỹ gọi là đường chuyển quân của nước Mỹ.

Vùng Napa xứ rượu chát của Cali, vườn nho thẳng tấp mút mắt. Hảng rượu như những lâu đài thời Phục Hưng ở Âu châu mở cửa cho người vào nếm rượu, chạy dài đến Thành Phố Santa Helena. Chỉ cần một hảng rượu ghé nếm một hớp thôi, cuối đưòng trở lại là “quắc cần câu” nên TP có đường xe lửa chở người đi nếm rượu. Rượu chát Napa ngon, rẻ đã trở thành rượu các hảng máy bay quốc tế chọn để phục vụ hành khách trên máy bay đường dài.

Sau chuyến đi du lịch Mỹ này, ba ngưòi Mỹ gốc Việt và một người Pháp gốc Việt trên xe đều kết luận. Mỹ chiếm hơn một phần tư Địa Cầu, tất cả những hiện tượng địa lý, nhân văn đều có đủ, đi chơi rất rẻ mà có nhiều thứ cần xem, tại sao du lịch VNCS làm gì cho bực mình với CS./.( VA)

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here