CHUYỆN “NGHÌN LẺ MỘT ĐÊM”

0
294

Tiếp theo kỳ trước

NHÀ VUA HI LẠP VÀ THẦY THUỐC DOUBAN

Ngày xưa ở xứ Zouman quốc gia Ba Tư có một ông vua mà thần dân vốn là người gốc Hi Lạp. Ông vua nầy bị bịnh phong. Những ngự y sau khi đã dùng đủ các loại thuốc để chữa bệnh cho vua của họ đều không đem lại kết quả gì cả. Đang trong lúc lúng túng thì Douban, một thầy thuốc danh tiếng tới triều đình.

Người thầy thuốc nầy đã nghiên cứu sâu về y khoa trong các sách Hi Lạp, Ba Tư, Thổ Nhĩ Kỳ, Á Rập, La Tinh, Syrie và Hebreux.
Ngoài kiến thức sâu rộng về lảnh vực triết học, ông còn hiểu biết rất thông thạo về tính năng tác dụng của tất cả các loại cây cỏ làm thuốc

-Tâu bệ hạ – Ông trình vua – Thần biết là các y của triều đình không thể chữa được bệnh phong mà ngươi đang mắc phải. Nhưng nếu bệ hạ đặc ân chiếu cố tới tài mọn nầy thì thần xin cam đoan chữa lành bệnh cho ngươi mà chẳng cần phải thuốc uống, thuốc xoa gì hết.
Nghe lời tâu trình đó, nhà vua rất hài lòng, ông bảo:
-Nếu nhà người có tài làm được như lời nhà ngươi nói thì ta sẽ làm cho ngươi thật giàu sang cho đến đời con, đời cháu, không kể đến các món quà quí tặng riêng cho người và ngươi sẽ là một sủng thần của ta. Vậy là nhà ngươi cam đoan chữa cho ta hết hủi mà chẳng cần
có một thứ thuốc cả bên trong lẫn bên ngoài?
-Tâu bệ hạ, đúng như vậy và chắc là với sự phù trợ của Thượng Đế, thần sẽ thành công. Ngay từ ngày mai, thần sẽ bắt đầu cuộc thử nghiệm.  Sau khi ông thầy thuốc trở về nhà
mình, làm một chày gỗ, khoét rỗng chuôi chỗ tay cầm và bỏ trong đó các vị thuốc mà ông tính toán phải xử dụng. Xong rồi, ông làm một quả bóng tròn theo ý mình, và với những vật dụng đó, ngày hôm sau, ông xin được bệ kiến.

Ông quì xuống chân vua, hôn mặt đất…
Tới đoạn nầy, Scheherazade thấy trời đã hừng sáng, nàng báo cho vua Schahriar và thôi kể. -Chị ơi – Dinazade bảo chị – Đúng là em thật ngạc nhiên không biết là chị lấy đâu ra biết bao cái đẹp đẽ hay ho đó.
-Em sẽ còn được nghe bao nhiêu cái hay cái đẹp nữa vào ngày mai, nếu Hoàng Đế chúa của chúng ta mở lượng hải hà còn để cho chị sống.
Shahriar cũng chẳng kém gì Dinazade, nên ngày hôm đó chưa ra lệnh đưa Hoàng hậu đi hành quyết.

Đêm đó đã về khuya lắm, khi Dinazade thức dậy, kêu lên:
-Chị ơi, nếu chị không còn ngủ nữa thì xin chị hãy kể nốt câu chuyện rất hay về ông vua Hi Lạp và thầy thuốc Douban đi.
-Được thôi em ạ – Scheherazade đáp.  Rồi nàng kể tiếp như sau:
-Tâu bệ hạ – lão đánh cá vẫn kể tiếp với hung thần đang bị giam lại trong bình như thế nầy: “Thầy thuốc Douban đứng dậy và sau một vái dài, tâu với nhà vua ông ta thấy là lúc nầy nhà vua nên cưỡi ngựa và ra bãi chơi bóng chày. Nhà vua làm theo và khi tới bãi bóng, ông ta tới gần và đưa cho nhà vua cái chày và nói:
“Tâu bệ hạ, xin người hãy dùng cái chày nầy và toàn thân mồ hôi nhễ nhại khi chất thuốc mà thần chứa trong cái chày được bàn tay của bệ hạ làm cho nóng lên thì chất thuốc đó sẽ ngấm vào toàn thân của người. Vậy lúc người ra mồ hôi thật nhiều thì chấm dứt cuộc chơi vì lúc đó thuốc đã phát huy tác dụng. Trở về cung. bệ hạ vào buồng tắm rửa và kì cọ thật mạnh tay, rồi đi ngủ. Thức dậy vào sáng hôm sau, bệ hạ sẽ thấy lành bênh hoàn toàn”..

Nhà vua cầm lấy chiếc chày, giục ngưa đi tới gần quả bóng vừa ném xuống, Ông dùng chày ném vào quả bóng. Những viên quan cùng tham gia lại đẩy quả bóng về cho ông, ông lại đánh cho bật ra và cứ như thế ông đánh bóng bằng chiêc chày nắm sẵn trong bàn tay cho đến lúc bàn tay ra mồ hôi nhơm nhớp, rồi toàn thân ông cùng nhễ nhại mồ hôi. Thế là chất thuốc chứa trong tay nắm của chiếc chày đã ngấm vào toàn thân của nhà vua qua cán chày như viên thầy thuốc đã nói.
Nhà vua ngưng cuộc chơi, trở về cung, đi vào buồng tắm rửa, làm đúng như lời căn dặn của thầy thuốc Douban. Ông thấy vô cùng khoan khoái. Hôm sau thức giấc, ngạc nhiên và mừng rỡ, ông thấy mình đã khỏi bệnh, toàn thân nhẵn nhụi dường như chưa bao giờ ông bị hủi, cái bịnh hầu như vô phương cứu chữa đó.
Khoác vội vã long bào, ông ra ngự triều rất sớm vì muốn cho cả triều đình biết hiệu quả mầu nhiệm của bài thuốc mới. Khi thấy nhà vua hoàn toàn khỏi bệnh, tất cả các quan lại trong triều đều vui mừng khôn xiết.
Thầy thuốc Douban tới sụp quì trước ngai vàng, đầu cúi sát đất.
Nhà vua nhìn thấy, vời ông lại, cho ngồi bên cạnh mình, giới thiệu với cả triều đình và không ngớt nói những lời khen ngợi mà ông thật xứng đáng. Nhà vua không dừng lại ở chỗ đó, ông cho tổ chức tiệc mừng thật linh đình và thầy thuốc được đặc ân cùng mâm với vua…
Tới đây, Scheherazade thấy trời bừng sáng, bèn ngưng lại.
-Chị ơi – Dinarzade nói –Em chẳng biết rời câu chuyện rồi kết thúc ra sao, nhưng đoạn đầu thật vô cùng hấp dẫn.
-Đoạn tiếp theo sau đây còn hay hơn nhiều – Hoàng hậu Scheherzade đáp lời em – Và chị tin là em sẽ thấy rất thích thú, nếu Hoàng Đế vui lòng cho phép chị được kể tiếp vào tối mai. Vua Schariar đồng ý và đứng dậy rất hài lòng với phần câu chuyện vừa nghe.
Quá nữa đêm hôm sau, Dinarzade lại nói với Hoàng hậu Scheherazade:
-Chị thân yêu – Nếu chị đã thức, thì chị kể nốt chuyện nhà vua Hi Lạp và ông thầy thuốc Douban cho em nghe đi.
-Chị sẽ thỏa mãn tính hiếu kỳ của em với sự chuẩn y của Hoàng Đế, chúa của chúng ta.
Rồi nàng tiếp tục câu chuyện như sau:
Nhà vua Hi Lạp – Lão đánh cá tiếp tục kể:
Ngoài việc để cho viên thầy thuốc ăn chung mâm với mình, vào cuối ngày nhà vua còn ban cho Douban một áo triều phục lộng lẫy, giống như áo của các đại thần mặc trong các buổi chầu và hai nghìn đông Sequins. Ngày hôm sau và những ngày tiếp theo, viên thầy thuốc còn nhận được rất nhiều ân tứ. Cuối cùng vị quốc vương nầy cảm thấy không sao có thể đền đáp được cho thật đầy đủ công lao của viên thầy thuốc giỏi giang của mình nên hằng ngày ban phát cho ông không thiếu gì những của ngon, vật lạ.
Nhưng nhà vua lại có một viên tể tướng đầu triều keo kiệt, tham lam và tất nhiên là với tính cách ấy thì thật dễ dàng phạm tội ác. Ông ta vô cùng khó chịu thấy những quà tặng quí giá trút cho viên thầy thuốc mà sự nổi tiếng đã bắt đầu làm cho ông ta ghen tức. Ông ta quyết định là phải làm cho hình bóng viên thầy thuốc biến đi khỏi tâm trí của nhà vua. Để thực hiện ý đồ đó, ông ta xin được bệ kiến và tâu riêng với nhà vua mình có một ý kiến cực kỳ quan trọng, xin được bẩm báo. Được nhà vua cho phép, ông ta khúm núm tâu:
-Tâu bệ hạ, thật vô cùng nguy hiểm cho một đấng quân vương là đã đặt lòng tin vào một con người mà tấm lòng trung trinh chưa được thử thách. Bệ hạ sùng ái và ban cho biết bao lộc hậu, bệ hạ có biết người đó là một tên phản nghịch trà trộn vào triều đình chỉ để thừa
cơ mưu sát người.
-Điều mà dám tâu trình với trẩm đó là để ám chỉ ai vậy ? – Vua nói
– Nên nhớ là người đang nói với trẩm chứ chẳng phải ai khác và ngươi tưởng là ta dễ tin lắm sao ?
-Tâu bệ hạ – Thừa tướng nói – Những đều thần dám mạo muội tâu trình cùng bệ hạ, thần đều thấu hiểu cặn kẻ. Xin bệ hạ chớ đặt lòng tin vào một kẻ vô cùng nham hiểm. Xin bệ hạ hãy tỉnh giấc mê vì kẻ hạ thần xin một lần nữa nhắc lại là tên thầy thuốc Douban là một kẻ hạ tiện từ tận cùng xứ sở Hi Lạp đi tới kinh thành, tìm cách lọt vào triều đình của bệ hạ để thực hiện cái ý đồ khủng khiếp mà thần đã nói
-Không, không, thừa tướng – Vua ngắt lời –Trẩm tin chắc người mà nhà ngươi cho là một tên phản nghịch xảo trá thì lại là một người đức hạnh và có tấm lòng nhân ái hơn tất cả mọi con người. Không có một ai trên đời nầy làm ta yêu quí hơn ông ta. Ngươi hãy nghĩ
xem bằng môn thuốc nào hoặc đúng hơn là bằng phép mầu gì mà ông chửa khỏi bệnh phong cho trẩm. Nếu muốn hại trẩm thì tại sao ông ta lại ra sức cứu trẩm, ông ta chỉ việc bỏ mặc trẩm cũng chẳng thoát khỏi chết mà cuộc sống của trẩm đang chỉ còn treo trên sợi tóc. Nhà ngươi hãy thôi đi, đừng gieo vào lòng trẩm những sự nghi hoặc bất công nữa. Thay vì nghe theo, ta báo cho nhà ngươi biết là ngay từ hôm nay ta hạ lệnh cấp cho người
thầy thuốc vĩ đại nầy mỗi tháng một ngàn Sequins cho đến hết đời.
Dù cho ta có chia sẻ với ông ta tất cả của cải thậm chí cả non sông đất nước nữa cũng chưa đủ đền đáp lại những gì ông ấy đã làm cho ta. Ta đã hiểu rõ chinh đạo cao đức trọng của ông ta đã làm khơi dậy lòng đố kỵ của nhà ngươi, nhưng chớ tưởng là vì lời sàm tấu của nhà ngươi mà làm cho ta thôi sùng ái con người đáng trọng nầy. Ta làm sao mà quên được chuyện một viên tể tướng đã nói gì với vua của ông ta là Sindbad để ngăn cấm nhà vua
đừng giết con mình là hoàng tử…
-Nhưng tâu bệ hạ – Scheherazade nói –Trời lại đã sáng rồi, thần thiếp chẳng còn nói tiếp được nữa.
-Em thật cảm phục nhà vua Hi Lạp đã cương quyết bác bỏ sự vu cáo của viên tể tướng –Dinarzade nói – Hôm nay em khen ngợi thái độ cương quyết của ông vua đó, nhưng ngày mai em sẽ chê trách sự hèn yếu của ông ta –Scheherazade bảo – Nếu hoàng đế muốn chị kể nốt câu chuyện nầy. Schahriar cũng tò mò muốn biết sự hèn yếu của nhà vua Hi Lạp thể
hiện ra sao nên lưu lại ngày hành quyết hoàng hậu vào ngày mai…

PHẦN MẠN ĐÀM:
Nội dung câu chuyện nói trên là ông Vua Hi Lạp bị phong hủi, được thầy thuốc Douban chữa lành. Ông ta hết sức vui mừng và quí trọng ông ấy như một vị ân nhân mà Thượng Đế đã ban cho ông .
Khi con người kề cận với cái chết mới hay giá trị của sự sống vượt lên tất cả tiền tài, danh vọng, địa vị kể cà Vua quan và đất nước như trường hợp điển hình ông Douman đã chửa lành bệnh cho ông vua Hi Lạp, đem lại sự sống quí giá vô cùng. Vua không thể đem vật chất để đền đáp dược công ơn “cải tử hoàn sinh” ấy và bất chấp mọi sự tranh chấp, đố kỵ, suy bì của viên tể tướng trong triều. Cho nên, biết quí trọng sự sống của mình thì phải biết quí trọng sự sống của người. Đó là nhân tính nêu lên trong câu chuyện “Nghìn lê một đêm” để đánh dộng và cảm hóa lương tri của ông vua Schahriar đang lúc sân hận.

Võ Văn Bằng

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here