CHUYỆN “NGHÌN LẺ MỘT ĐÊM”

0
73

Tin hoàng đế trở về, các đại thần  tề tựu tại hành cung từ sáng sớm  để nghênh đón. Nhà vua tuyên bố  chẳng muốn đi xa hơn nữa và lệnh  cùng nhau về hoàng cung.

Vừa đặt chân xuống đất, hoàng đế  lập tức đến hậu cung bắt trói ngay  hoàng hậu, trao cho tể tướng đem  đi xử giáo và tự tay chặt đầu tất cả  những thị nữ của hoàng hậu.  Sau sự trừng phạt nghiêm ngặt đó,  dinh ninh là trên đời nầy chẳng có  một người đàn bà nào tiết hạnh,  nhà vua quyết định mỗi tối lấy một  vợ, ngủ với người ấy và sáng ra thì  đem đi treo cổ để tránh cho người  đàn bà này khỏi có hành động phản  bội, thất tiết với mình.

Đặt ra cái luật nghiệt ngã đó rồi,  hoàng đế thề là sẽ thi hành ngay  sau khi quốc vương Tartarie lên  đường về nước.

Chẳng bao lâu vua em từ biệt anh  lên đường, mang theo nhiều tặng  vật quý hiếm và sang trọng  Shahzenan đi rồi, Shahriar tức  thì lệnh cho tể tướng đưa đến cho  mình cô con gái của một trong các vị võ tướng của triều đình. Tể  tướng tuân lệnh. Hoàng đế ngủ  với cô con gái đó và sáng hôm sau  trao lại cho tể tướng mang đi xử  tử, đồng thời truyền cho kiếm một  cô gái, con một vị đại thần khác  cho tối tiếp theo. Dù bất bình và  khổ tâm đến đâu khi phải thi hành  những mệnh lệnh như thế, tể tướng  vẫn phải nhắm mắt phục tùng. Ông  đưa tới cho hoàng đế con gái của  một võ quan cấp dưới và hôm sau  người ta lại đưa đi hành quyết. Sau  cô gái nầy đến lượt con gái của  một nhà giàu trong kinh thành và  cứ như vậy, mỗi ngày có một trinh  nữ lấy chồng và một người vợ đi  sang thế giới bên kia.

Tiếng đồn của hành động tàn bạo  chưa từng có đó đã gây nên một sự  kinh hoàng khắp chốn kinh thành,  vang lên khắp nơi tiếng kêu la  thảm khốc. Nơi này là một người  cha chan hòa nước mắt trong tuyệt  vọng vì mất đứa con gái yêu; chỗ  kia là những bà mẹ hiền lành, rên  rĩ thảm thiết, sợ con gái mình rồi  cũng sẽ rơi vào số phận bi thương  như thế. Vì vậy, thay vào những lời ngợi ca và chúc phúc mà vị  hoàng đế nhận được từ trước đến  nay là những tiếng trách oán của  muôn dân.

Vị tể tướng mà chúng ta đã biết,  ngoài ý muốn của mình đã phải thi    hành một lệnh bất công khủng khiếp. Ông nầy cũng có hai cô con    gái: Cô chị là Scheherazade và cô  em là Dinarzade.

Tài sắc của cô em chẳng thua kém  gì chị, nhưng lòng can đảm của  cô chị thì vượt hơn hẳn mọi người  và trí thông minh lại vô cùng sắc  sảo. Nàng đọc sách rất nhiều và có  một trí nhớ lạ kỳ. Tất cả những gì  đã đọc đều ghi sâu vào óc. Nàng  đặc biệt có năng khiếu về lảnh  vực triết học, y học, sữ học và mỹ  thuật. Nàng làm thơ có hồn hơn cả  các nhà thơ nổi tiếng đương thời.  Ngoài ra nàng có một sắc đẹp lộng  lẫy và một đức hanh kiên trinh bao  trùm lên tất cả những tài hoa đó.  Tể tướng yêu thương rất mực người  con gái thực xứng đáng với tình  cảm cao đẹp của mình.

Một hôm,  trong một cuộc chuyện trò với hai  cha con, nàng nói:

-Cha ơi, con có một điều cầu xin,  con thiết tha mong được cha cho  phép.

-Cha chẳng bao giờ từ chối con  một điều gì- ông nói- miễn là điều  con cầu xin phải chính đáng và  hợp với lẽ phải.  -Là chính đáng

– Scheherazade  thưa- Thưa cha, không có gì chính  đáng hơn. Cha có thể xét nguyên  cớ nó bắt con phải cầu xin cha,  ý đồ của con là muốn ngăn chặn  hành vi man rợ của hoàng đế đối  với các gia đình trong kinh thành  nầy. Con muốn làm tiêu tan nỗi  lo chính đáng mà bao bà mẹ đang  chịu đựng là mất con gái mình một  cách bi thảm.

-Cha ạ – Scheherazade nói – Vì  qua sự sắp đặt của cha mà hoàng đế mỗi ngày lại làm một cuộc hôn  nhân mới, con xin cha, với tấm  lòng yêu thương con gái, cha hãy  tạo cho con cái vinh hạnh được  hầu hạ đức vua…

Vị tể tướng không sao ngăn cản  được sự kinh hãi khi nghe những  lời trên đây của con gái.  -Ôi, Chúa ơi ?- Ông giận dữ ngắt  lời con

– Con điên rồi hay sao đây  ? Sao con lại có thể cầu xin ta một  điều dại dột nguy hiểm như vậy?  Chắc con cũng biết là nhà vua đã  thề độc là chỉ ân ái một đêm với chỉ  một người đàn bà rồi giết đi ngay  ngày hôm sau, thế mà con còn xin  cha cho được làm vợ người ư? con  có nghĩ là sự nông nổi bộp chộp sẽ  đưa mình đến đâu không ?

Có – Thưa cha – Cô gái đức hạnh  đáp

– Con biết tất cả sự hiểm nguy  mà con dấn thân vào, nhưng con  chẳng sợ. Nếu con chết là cái chết  vinh quang và nếu thành công thì  con đã phục vụ cho đất nước một  công ích quan trọng.

-Không – Tể tướng nói- Dù con có  cố sức trình bày để ta mềm lòng  cho phép con dấn thân vào vòng  nguy hiểm ghê gớm nầy, đừng  tưởng ta bằng lòng đâu nhé. Khi  hoàng đế ra lệnh cho ta phải cắm  mũi dao nhọn sắt vào tim con, than  ôi ! Nhất định ta phải tuân theo rồi  : đau đớn sao cái công việc của    một người cha! ôi! nếu con không  chút nào sợ cái chết, thì ít nhất  cũng tránh cho cha nỗi đau xé  ruột khi thấy bàn tay mình nhuốm  máu con gái yêu thương của chính  mình.

-Một lần nữa, thưa cha – Sheherazade nói- Xin người hãy gia ân    đáp ứng lời cầu xin của con.

Cuối cùng, người cha trước sự  cương quyết của con gái đành phải  nhượng bộ trước những lời khẩn  cầu tha thiết của cô. Và, hết sức  não lòng vì không làm được cho  con gái từ bỏ một quyết định khốc  hại, ông tới bệ kiến Schahriar và  tâu cho nhà vua biết đêm sau ông    sẽ đưa tới cho người nàng Scheherazade, con gái ông.

Hoàng đế vô cùng ngạc nhiên về  sự hy sinh của viên đại thần thân  cận của mình, ông bảo:  -Làm sao mà nhà ngươi lại có thể  quyết định đưa chính con gái người  đếncho ta?  –

Tâu bệ hạ – Tể tướng đáp- Chính  con gái thần đã tự nguyện. Số phận  bi thảm chờ nó cũng chẳng làm  cho nó sợ hãi, mà chỉ muốn trong  đời vinh dự được có một đêm làm  vợ đấng chí tôn.

Nhưng, Tể tướng ! ta mong nhà  người cũng chớ có nhầm tâm.  -Hoàng đế nói – là sáng mai, lúc    trao trả Scheherazade vào trong  tay nhà ngươi, ta muốn là ngươi  phải giết nàng. Nếu làm sai, ta thề  là sẽ tự tay xử tử nhà ngươi.

-Tâu bệ hạ – Tể tướng lại nói- Lòng  thần chắc chắn là xót đau vô hạn  khi phải tuân lệnh vua. Mặc dầu  vậy tấm lòng trung thành với người  vẫn không hề bị lay chuyển.  Schahriar nhận sự dâng hiến của tể  tướng và bảo ông cứ đưa con gái  tới khi nào cũng được.

Vị quan đại thần nầy đưa tin về  cho Scheherazade. Nàng vui mừng  đón nhận như một điều hạnh phúc  nhất đời. Nàng cám ơn cha đã hết  lòng ưu ái đối với nàng và khi thấy  cha ảo não khổ đau, nàng nói để an  ủi cha là ông sẽ không hối tiếc là  đã gả nàng cho hoàng đế, ông có  thể lấy đó làm niềm vui hưởng thụ  cho đến hết đời.

Nàng chỉ còn nghĩ đến việc sửa  soạn thật chu đáo để ra mắt đấng  quân vương. Nhưng trước khi rời  nhà để vào hoàng cung, nàng gọi  riêng Dinarzade ra và nói với em:

-Em thân yêu của chị, chị cần  sự giúp đỡ của em trong một vụ  việc vô cùng quan trọng, chị xin  em chớ có từ chối: Cha chúng ta  sắp đưa chị vào hoàng cung để  làm vợ nhà vua. Mong là tin nầy  không làm cho em khiếp sợ. Hãy  lắng nghe chị nói nhé, khi chị đã  vào trong cung, trước mặt hoàng  đế chị sẽ xin người cho em cũng  được vào cung và ở cùng phòng để  chị em mình được cùng nhau sum  họp một đêm cuối cùng.

Nếu được  sư ân sủng như chị mong muốn  đó thì em nhớ là sẽ đánh thức chị  dậy vào lúc chỉ độ còn một tiếng  đồng hồ nữa là trời sáng và nói với  chị như thế nầy: “Chị của em ơi,  nếu chị không ngủ nữa thì em xin  chị, trong lúc chờ mặt trời lên chắc  cũng chẳng còn bao lâu, thì hãy  kể cho em nghe một chuyện thật hay mà chị biết”. Thế rồi chị sẽ kể  cho em nghe một chuyện. Và, chị  tin rằng bằng cách nầy chị sẽ giải  thoát cho toàn dân tình trạng kinh  hoàng như hiện nay.

Dinarzade trả lời chị là nàng sẽ vui  lòng làm tất cả những gì mà chị  nàng yêu cầu.

Cuối cùng giờ đi ngủ đã tới. Ngài  tể tướng đưa Scheherazade vào  hoàng cung và ra lui ngay sau  khi đã dẫn nàng tới tấm phòng.  Lúc nhà vua thấy chỉ có mình với  nàng, liền bảo nàng bỏ mạng che  mặt. Nhà vua sững sờ say dắm  thấy nàng là chim sa cá lặn. Nhưng  thấy nàng đầm đìa nước mắt bèn  hỏi nguyên nhân.

-Tâu bệ hạ -Sheherazade thưa –  Thần thiếp có một em gái mà thiếp  vô cùng yêu quí và cũng được em  thiếp yêu quí như vậy. Thiếp mong  ước là em thiếp cũng được qua  đêm nay trong phòng ngự này để  chị em được trông thấy nhau và để  thiếp được nói với em một lần nữa  lời vĩnh biệt. Bệ hạ có đồng ý cho  thiếp có niềm an ủi bằng việc thể  hiện với em lần cuối cùng tình chị  em thân thiết đó không ?

Shahriar chấp thuận cho đi tìm  Dinarzade. Cô em mau chóng đến  ngay.

Hoàng đế cùng với Sheherazade  nằm ngủ trên một cái bệ rất cao  theo cung cách của các vua chúa  phương đông. Còn Dinarzade thì  nằm trên một cái giường được đặt  dưới thấp kê ngay bên bệ.

Một tiếng đồng hồ trước khi trời  sáng. Dinarzade thức giấc, không  quên điều chị dặn:  -Chị thân yêu của em- Nàng khẽ  kêu- nếu chị không còn ngủ nữa  thì em xin chị, trong lúc chờ đợi  mặt trời chẳng mấy chốc nữa nhô  lên, hãy kể cho em nghe một trong  những chuyện thật hay mà chị biết.  Than ôi! có thể đây sẽ là lần cuối  cùng mà em có được niềm vui    sướng đó.

Scheherazade đáng lẻ trả lời em thì  lại nói với hoàng đế:  -Tâu bệ hạ, đấng chí tôn có vui  lòng cho phép thần thiếp được  thỏa mãn lời yêu cầu của em thiếp  chăng ?

-Ta vui lòng – Hoàng đế đáp.  Thế rồi Scheherazade bảo với  em gái hãy lắng nghe và quay lại  với Schah riar, nàng bắt đầu câu  chuyện như sau…

Mạn đàm:

Vua Schariar, sau khi trở về hoàng  cung, chứng kiến cảnh dâm loạn  của hoàng hậu liền kêu trời than  đất, không nói được nên lời và  quyết định ruồng bỏ tất cả địa vị,  danh vọng và đất nước để ẩn náu  một nơi xa lạ, tối tăm để trốn tránh  cuộc đời. Đây là thái độ của kẻ tự  tôn và tự ty mặc cảm.  nên vua em Schahzenan, cũng  cùng ở trong hoàn cảnh và tâm  trạng như vua anh, nhưng ông đã  sớm giác ngộ, thấy rõ mọi việc xẩy  ra trên trần gian nầy đều “không  bền vững”, bị chi phối theo luật vô  thường “Sinh, trụ, hoại, không”nên  khuyên vua anh: “Hãy quay về  khi gặp một hoàn cảnh bi đát hơn  chúng ta”. Quả vậy! hai anh em    nhà vua đã gặp một “sự kiện” rùng  rợn hơn cả trăm lần!

Họ cùng nhau trở về nhưng với ý  hướng khác nhau: Vua em trở về  với “Bản lai diện mục” tức là tính  tốt của con người tư nguyên thủy  còn vua anh trở về với địa vị, uy  quyền hay nói một cách khác đi  vào con đường tội lỗi.

Đọc truyện “Nghìn lẻ một đêm”,  ta thấy chương mục nào cũng lác  đác tư tưởng Phật Giáo và tinh  thần phóng khoáng, hình ảnh biểu  tượng, ẩn dụ, để diển tả bản chất  con người.

Nói về đàn ông, tác giả đưa ra biểu  tượng hung thần với dáng “oai  phong lẩm liệt”, từ đáy biển trổi  dậy với một cột sóng cao vút từng  mây,tiến dần vào bờ rồi hiện ra  một hung thần “con người kỳ dị”,  đầu dội cái hòm thủy tinh, trong  đó có người đàn bà đẹp tuyệt trần  bị khóa kỹ với bốn chiếc khóa sắt  trên nắp và cất dấu tận đáy biển  nhưng khi khỏi mặt đất, gặp cơ  hội, người đàn bà ấy cũng ngoại  tình và ngay đến cả hai anh em nhà  vua xứ Ba tư cỗ đại đã chứng kiên  và bị ép làm tình với bà ta…

Bà nói lên một câu với ông vua  đầy tham ái và sân hận rằng:  “Các anh hãy thấy rõ là khi một  người đàn bà có ý định gì thì không  một người chồng nào, một tình  nhân nào có thể ngăn càn được,  tốt hơn là người đàn ông chẳng ép  buộc và cưởng bách đàn bà, có thế  thì người đàn bà mới có thể trở nên  người tiết hạnh.

Truyện “Nghìn lẻ một đêm” xẩy ra  trong thời kỳ cỗ đại của nước Ba  tư, vừa có tính cách lịch sử vừa có  tính cách hoang đường nhưng đã  nói lên sự thấp kém, hèn của giới  phu nhân , đồng thời cũng có bậc  liệt nữ đã dám hy sinh thân mình    cho vua Schahriar như nàng Scheherazade để tìm cách cảm hóa    hành động độc ác của ông ta./.

VÕ VĂN BẰNG

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here