CHUYỆN “NGHÌN LẺ MỘT ĐÊM”

0
59

Tiếp theo kỳ trước

“Những ngày tiếp theo, Shahzenan hoàn toàn bình thản và khi hoàng đế anh từ cuộc đi săn đã trở về, chàng đến chúc mừng vui vẻ.

Thoạt đầu, Schahriar chưa chú ý gì đến sự thay đổi nầy mà chỉ phàn nàn, tiếc là quốc vương em đã bỏ lỡ cuộc săn thú vị và không để cho em kịp thanh minh, ông khoe là đã săn bắt một số lượng lớn hưu nai và các con thú khác cùng với sự vui thích được hưởng trong cuộc săn.

Schahzenan chăm chú nghe rồi bắt đầu lên tiếng. Vì không còn nỗi buồn rầu ám ảnh làm thối chí thông minh sắc sảo, chàng nói năng thật hoạt bát lanh lợi và đầy tính trào lộng.

Đinh ninh em mình vẫn ủ rũ như lúc tạm chia tay để lên đường đi săn, hoàng đế vô cùng hài lòng thấy chàng thật vui vẻ, người bảo: -Em ạ, ta cảm ơn trời đất đã làm cho em thay đổi tốt lành trong lúc ta không có mặt ở nhà. Ta thật là vui sướng, nhưng ta có một yêu cầu đối với em mong là được em đáp ứng.

-Em lại có thể khước từ anh một điều gì ư?

Nhà vua xứ Tartarie đáp: -Với Schahzenan nầy, anh có đủ quyền lực, anh nói đi, em đang nóng lòng muốn biết anh muốn em phải làm gì?.

-Từ khi em đến triều đình ta – Schahriar nói- Ta thấy em luôn luôn sầu muộn mà ta đã cố gắng xua đuổi bằng bao nhiêu trò vui chơi, giải trí. Ta đã nghĩ là sự sầu muộn của em là do xa nhà, xa đất nước, ta cũng nghĩ là tình yêu chiếm phần lớn. Hoàng hậu ở Samarcande mà em đã lựa chọn ắt phải là một sắc đẹp tuyệt trần, có lẻ đó là nguyên nhân. Không biết là ta có bị nhằm trong sự suy đoán không, nhưng cũng phải thú thật là cũng vì thế mà ta chẳng muốn gặng hỏi sợ làm em chẳng vừa lòng.

Thế mà, chưa một chút nhọc công nào chăm sóc, khi trở về ta lại thấy em vui vẻ nhất trần đời và tinh thần như đã được giải tỏa mọi nỗi ưu tư, nó đã làm vẩn đục cả vẻ vui tươi khói hoạt của em. Hãy vui lòng nói cho ta rõ vì sao em hết sầu não buồn đau ?

Nghe vua anh nói vậy, quốc vương xứ Tartarie trầm lặng một lát như để suy nghĩ lời đáp. Rồi chàng nói:

-Anh là hoàng đế và cũng là người chủ của em, xin anh hãy miễn cho việc đáp ứng việc anh đòi hỏi, em van xin anh đấy.

-Không, em của ta- Hoàng đế nói – Em phải chìều ta, ta mong muốn như vậy, chớ khước từ ta nữa.

Schahzenan không thể cưỡng lại sự gặng hỏi của Sahahriar, đành nói: -Vậy thì, anh của em? vì anh đã ra lệnh, em phải làm theo ý muốn của anh thôi:

Rồi chàng kể lại sự phản bội thất tiết của hoàng hậu Samacande. Kể xong, chàng nói: -Đó là nguyên nhân nỗi buồn đau của em. Phải chăng là em đã sai lầm khi để cho nỗi buồn chi phối?

-Ôi! Em của tôi?-Hoàng đế kêu lên bằng giọng nhuốm vẻ thông cảm với nỗi buồn giận của quốc vương xứ Tartarie. -Câu chuyện em vừa kể ta nghe mới khủng khiếp làm sao? Phải kiên nhẩn tới chừng nào ta mới nghe được tới cuối câu chuyện! Ta khen ngợi em đã trừng trị đích đáng những tên phản trách đã xúc phạm em thật nặng nề. Không ai có thể trách cứ hành động đó. Em đã xử sự thật công minh, Còn ta, thú thật nếu ở địa vị của em, có lẽ ta sẽ chẳng được chừng mực như thế đâu, cắt đi mạng sống chỉ có một người đàn bà, đối với ta chưa đủ đâu. Ta nghĩ là có thể hàng ngàn đứa phải mất đầu trong cơn điên giận của ta…

Mạn đàm:

Thật là khó khăn để đáp lại lời yêu cầu của vua anh vì “Đèn nhà ai nấy sáng”, không thể sáng qua tâm trí vua anh được. Tuy vua anh Shahriar và vua em Sharizenan cùng ở trong hoàn cảnh đau buồn như nhau nhưng mổi người có một căn cơ, trình độ khác nhau.

Trước đây, Shahrizenan đã nhận đinh sai lầm, xem vợ mình với mình là một ( cái ta và cái của ta), đến lúc mất đi một cái, cảm thấy bị tổn thương

Đó là bệnh chủ quan, phát xuất từ lòng tham lam và ích kỷ như tâm trạng đau buồn của vua em sau khi giết hoàng hậu. Đến khi vua em chứng kiến tận mắt cảnh loạn dâm của hoàng hậu, vợ của vua anh trong vườn ngự uyển, trong lúc vua anh đi săn, mới hay: “hoàng hậu của mình cũng như các  bậc mệnh phụ phu nhân đều như thế đó!” và chính cái thấy khách quan ấy làm cho vua em tỉnh ngộ, trở lại vui vẻ bình thường.

Giờ đây, vua anh muốn em chia xẻ nỗi niềm ấy. Vua em không từ chối việc của minh, nhưng việc của anh rất khó nói và nói hết sự thật, chưa chắc anh đã tin, chi bằng đề nghị vua anh nên mở cuộc đi săn tiếp theo nữa rồi sau đó trở lui ẩn trú nơi căn phòng cũ để có thể mục kích sự việc tái diển.

Đúng vậy ! kết quả sự việc đều  điễn ra như lần trước, vua anh nghẹn ngào không nói lên lời chỉ kêu  trới, van đất…

Câu chuyện kễ tiếp: “Shahzenan không thể cưỡng lại sự gặng hòi của Shahriar, đành nói: -Vậy thì, anh của em ? Vì sao anh đã ra lệnh, em đành phải làm theo ý muốn của anh thôi – Rồi chàng kể lại sự phản bội thất tiết của hoàng hậu Samarcande, kể xong chàng nói:

-Đó là nguyên nhân nổi buồn đau của em. Phải chăng em đã sai lầm khi để cho nỗi buồn đó chi phối?  -Ồ, em của tôi ? Hoàng đế kêu lên bằng giọng nhuốn vẻ thông cảm với nỗi buồn giận cùa quốc vương xứ Tartanie. Câu chuyện em vừa kể cho ta nghe mới khủng khiếp làm sao! Ta khen ngợi em đã trừng trị đích đáng những tên phản trắc đã xúc phạm em thật nặng nề, không ai có thể trách cứ điều đó.

Em đã xử sự thật công minh. Còn lại, thú thật, nếu ở địa vị của em, có lẻ ta sẽ chẵng được như thế đâu. Ta nghĩ là có thể hàng ngàn đứa phải mất đầu trong cơn điên giận của ta kia. Ta không ngạc nhiên về nỗi buồn của em, nguyên nhân thật quá cay đắng, quá tủi nhục, lẻ nào chẳng làm cho em ta suy sụp. Trời! thật là đa đoan! Không, ta tin chuyện đó chẳng còn có thể xẩy ra với ai như đã xẩy ra với em. Nhưng ta cũng phải đội ơn Thượng Đế là đã cho em niềm an ủi mà ta tin là có căn cứ vững chắc, Vậy thì em hãy vui lòng cho ta biết đi, hãy cùng ta cạn dòng tâm sự.

“Schahzenan thấy vô cùng khó khăn đáp ứng điều nầy hơn điều đã nói về mình, vì đây là chuyện liên quan về người anh, nhưng cũng đành phải nhượng bộ vì những lời khẩn thiết của ông”. -Em xin phục tùng – chàng nói – vì anh đã kiên quyết muốn biết rõ nguyên nhân. Em sợ là sự phục tùng sẽ gây cho anh nhiều phiền muộn mà trước đây em đã phải chịu, Nhưng anh chỉ tự trách được mình thôi vì chính anh đã buộc em phải tiết lộ ra một chuyện mà em đang muốn chôn vùi trong lãng quên vĩnh viễn.

-Điều em nói đó – Schahriar ngắt lời em – Lại càng làm cho ta háo hức muốn biết. Hãy mau hé mở cho ta tấm màn bí mật đó đi, muốn ra sao thì ra ! Vua xứ Tartarie không còn đất để lui nữa, đành phải thuật lại tất cả những gì chàng trông thấy về sự cải trang của những tên da đen, về sự dâm loạn của hoàng hậu và các thị nữ của bà và chàng không quên nói đến cái tên Masoud!

Sau khi chứng kiến tất cả những cảnh xấu xa nhơ bẩn đó – chàng nói tiếp:

-Em nghĩ là tất cả đàn bà như thế cả thôi, họ khó có thể cưởng lại được dục vọng. Em như được cảnh tỉnh, thấy ra là: Đối với một trang nam nhi thật là quá hèn yếu nếu để cho sự bình an của mình phụ thưộc vào lòng chung thủy của họ! Ý kiến nầy đưa em đến nhiều suy tư khác nhau và cuối cùng là em thấy không gì tốt hơn là tự mình an ủi mình, khó khăn thật đấy, nhưng em đã thành công

– Nếu tin em thì anh hãy làm như vậy. Mặc dầu lời khuyên đó thật là khôn ngoan đúng mức nhưng hoàng đế không thể chấp nhận mà còn nổi giận đùng đùng”

-Sao ? _Ông thét lên_ Chánh cung  hoàng hậu của đất nước Ấn Độ rộng lớn mà lại sa đọa tới mức đê nhục đó ư ? Không, em ạ_Ông thêm_Ta không thể tin được những gì em đã nói nếu ta không được nhìn thấy tận mắt, chắc em đã nhìn nhầm đấy thôi. Sự việc nghiêm trọng đáng để cho ta phải tự mình khẳng định.

-Anh ạ _Shahzenan nói_Nếu anh muốn mục kích cũng chẳng có gì khó khăn lắm, anh chỉ việc tổ chức một cuộc đi săn mới. Khi chúng ta đã ra ngoài thành cùng với các triều thần cả của anh và của em, chúng ta hãy dừng lại ở thành cung và đến đêm, cà hai anh em ta sẽ trở về nơi biệt điện dành cho em. Em đoán chắc là ngày hôm sau anh sẽ thấy tất cả những gì em đã thấy.

Hoàng đế tán thành kế hoạch đó và lập tức ra lệnh tổ chức một cuộc đi săn mới. Vì vậy các lều trại được dựng lên nơi đã được quy định. Ngày hôm đó, cả hai vị vua lên đường cùng cả hai đoàn tùy giá. Họ tới nơi đã định trước và ở đó  cho tới đêm. Lúc bấy giờ Schahriar cho đòi tể tướng tới và chẳng  cần cho biết ý đồ của mình, ra lệnh cho ông nầy tạm quyền và không được để cho bất cứ người nào ra khỏi trại với bất cứ lý do gì.

Ra  lênh xong, quốc vương xứ Tartarie cùng với hoàng đế lên ngựa, bí mật ra khỏi trại, đi về kinh thành, tới hoàng cung, vào cung điện dành riêng cho Schahzenan. Họ đi ngủ và ngày hôm sau, sáng tinh mơ, họ tới ngồi kín đáo bên cửa sổ, nơi mà quốc vương Tartarie đã nhìn thấy cảnh bọn da đen giở trò dâm loạn. Họ cùng hưởng một lát không khí mát mẽ của buổi ban mai vì lúc đó mặt trời chưa lên, và vừa khẽ trao đổi chuyện trò vừa thì liếc mắt sang chiếc cửa bí mật bên kia khu vườn ngự uyển.

Cuối cùng, cửa mở và chuyện xẩy ra tương tự, hoàng hậu xuất hiện cùng đám thị nữ với  mười tên da đen, mụ kêu tên Masout và hoàng đế nhìn thấy tất cả  những gì đã làm nên nỗi nhục nhã và bất hạnh cùa mình…

Mạn đàm:

Vua anh Schahriar và vua em Schahzenan ở cùng môt hoàn cảnh bị hoàng hậu phản bội nhưng người em đã sớm tỉnh ngộ, còn người anh còn bị ràng buộc vào vòng ân oán.

Thương và ghét là hai đối tượng tương phản nơi con người phát sinh ra từ lòng tham lam. sân hận và si mê .

Từ vua quan cho đến thứ dân đều mắc phải “tâm bệnh” ấy và năng, nhe tùy theo “căn cơ vàng hiệp lực” của con người.

Ghen tuông như một nhúm lửa phát xuất từ sân hận, nếu không kịp dập tắt sẽ bộc phát nhanh chóngvà thiêu đốt tất cả danh vọng và sự nghiệp của con người.

Nên đạo Phật có câu: “Si là gốc của tội lổi – Huệ là gốc của hạnh lành”

Võ Văn Bằng

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here