GÓC THƯ GIÃN

0
157

QUAN SÁT VÀ PHÂN TÍCH…

Trong một lớp thực tập pháp y, giáo sư già đáng kính đang đứng bên cạnh một cái xác ướp dung để hướng dẫn thực tập.
– Làm nghề này điều quan trọng thứ nhất là phải bạo dạn và không sợ bẩn: Nói rôì giáo sư đút ngón tay vào hậu môn xác ướp và cho lên mồm mút, sau đó ông ta bắt các sinh viên làm theo. Sinh viên ở dưới bất đắc dĩ lam theo va thi nhau nôn oe.
– Điều quan trong thứ hai, giáo sư bình thản nói tiếp : Đó là óc quan sát và phân tích, vừa rồi tôi đút ngon tay trỏ nhưng khi đưa lên mồm mút thì là ngón giữa
– Ôi mẹ ơi !!!!!!!!

QUÊN KHI MỔ

Pat vừa tỉnh khỏi thuốc mê. Anh ta rên rỉ:
– Lạy Chúa, thế là xong rồi!
– Đừng tưởng bở. Người bệnh nằm cạnh nói. Họ đã để quên cả gạc trong bụng tôi và tôi đã bị mổ toang ra một lần nữa đấy!
– Một người bệnh ở giường phía trước uất hận: Còn với bụng tôi thì một lần quên kéo, một lần quên chai cồn!
– Đúng lúc đó, bác sĩ phẫu thuật, người vừa mổ cho Pat gọi vọng xuống phòng: Có ai nhìn thấy chiếc mũ của tôi đâu không?
– Pat nghe xong ngất luôn.

BẮC THANG LÊN HỎI “ÔNG TRỜI”

“Bắc thang lên hỏi ông trời
Chừng nào con gái mở lời cua tui
Ông liền mở miệng cười ruồi
Ta đây đẹp vậy chưa người nào cua”
Lại.. leo xuống, rảnh rồi lại lên hỏi tiếp:
“Bắc thang lên hỏi ông trời
Con thèm thịt chó ăn rùi thì sao?
Ông trời hai má đỏ hồng
Nhậu mà không rủ, tội chồng gấp ba”
Sợ quá… thui,, leo xuống tiếp
“Bắc thang lên hỏi ông trời
Đi chơi với “gái” có cần mô-bai?
Ông trời bứt tóc, gãi tai
Mày mà không có nó bye mày liền”
Leo xuống…chạy đi mua liền
Bắc thang lên hỏi ông trời
Con muốn cua gái mong trời dạy con
Ông liền quay mặt lại gào
Tao còn đang học làm sao dạy mà”
sợ quá lại leo xuông…

SAI LẦM NGHIÊM TRỌNG.

Hai thầy thuốc lâu năm hàn huyên trong giờ giải lao bên lề hội nghị khoa học:
– Lần đầu tiên trong đời tôi đã phạm sai lầm nghiệp vụ nghiêm trọng.
– Một người thổ lộ với giọng chán chường.
– Thì cứ bình tâm kể lại vụ việc xem sao!
Người đồng nghiệp khuyến khích.
– Tôi chữa khỏi cho một bệnh nhân chỉ sau một lần khám duy nhất, mà đâu biết ông ta là triệu phú.
– !!!!!!

MỖI NĂM 2 LẦN

Vị bếp trưởng tâm sự với các đầu bếp khác:
– Mỗi năm một tiệm ăn chỉ được phép tối đa 2 vụ ngộ độc thức ăn. Từ đầu năm chúng ta mới chỉ để xẩy ra có một vụ mà hôm nay
là ngày cuối năm rồi. Thế nên hôm nay, cho cậu Z vào thử việc.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here