ĐÔI NÉT VỀ NGƯỜI NHÁI VNCH

0
691

Nguồn : Tài liệu QLVNCH
Tiếp theo kỳ trước

Thiếu Tướng Phạm Văn Phú đã ra lệnh cho  Ðại Tá Phát rút Lữ Ðoàn 3 từ Nha Trang  vào Phan Rang, sau đó lệnh lại được đưa  xuống là bộ Chỉ Huy Lữ Ðoàn và các thành  phần yểm trợ thì rút về Phan Rang, còn 3  Tiểu Ðoàn 2, 5, 6 thì rút lên núi trấn giữ ở  đó. Tại sao lại đưa 3 Tiểu Ðoàn Dù lên núi?  Nghe tin này tôi vội vã bay ra Phan Rang.  Tư Lệnh Nhảy Dù trên nguyên tắc và bởi  định nghĩa là người chỉ huy binh chủng  Nhảy Dù. Nếu không được tham dự vào  việc hoạch thảo chiến lược, thì ít nhất trách  nhiệm chiến thuật phải được trọn vẹn. Tôi  không được Tổng Tham Mưu hay Phủ  Tổng Thống tham khảo một lần nào về  chiến lược lui quân, kể từ ngày binh chủng  Dù được bốc khỏi Vùng I, quyền chỉ huy,  chiến thuật binh chủng Dù, quyền xử dụng  anh em quân nhân Dù cũng vượt ra khỏi  tầm tay của Tư Lệnh Dù. Anh em binh  chủng tôi đặt chặt và giao cho người nầy  một mảnh, người kia một miếng. Khi nhìn  thấy chiến hữu của tôi bị vất vả cùng cực, tôi  chạy ngược chạy xuôi đi can thiệp. Trong  những giờ chạy đôn chạy đáo, ý tưởng ghê  gớm lóe lên trong tôi, “Phải chăng một ác  thần đang làm tê liệt hàng vạn tinh binh  trước khi mở ra cuộc hỏa thiêu thành La  Mã?”.

Tôi bay ra Phan Rang gặp ngay Trung  Tướng Nguyễn Vĩnh Nghi lúc đó là Tư  Lệnh Phó Quân Ðoàn III, đang chỉ huy  Bộ tư Lệnh tiền phương tại đây. Nơi đó tôi  cũng gặp Tướng Sang Tư Lệnh Sư Ðoàn 6  Không Quân. Tôi yêu cầu cho trực thăng  lên núi bốc 3 Tiểu Ðoàn 2, 5, 6 về Phan  Rang. Tướng Nghi chấp thuận, chỉ thị    Tướng Sang cho Không Quân giúp. Anh  em trực thăng đã rất nhiệt tâm và can đảm  trong việc bốc hơn 1000 người bỗng nhiên  bị ném lên một ngọn núi chơ vơ mà không  một lý do chiến lược hay chiến thuật nào  giải thích được cả. Lữ Ðoàn 3 trong tư thế  vững vàng, sẵn sàng chiến đấu nghiêm  chỉnh trong vị trí đứng đắn. 30.03.1975, tôi  tạm yên tâm, bay về SàiGòn.

Vừa đặt chân đến Thủ Ðô, tôi được lệnh  Tổng Tham Mưu cho Lữ Ðoàn 2 ra Phan  Rang thay thế Lữ Ðoàn 3, Lữ Ðoàn 3 về  SàiGòn tái chỉnh trang Ðơn vị. Tôi muốn  hét to lên: Tăng cường chớ sao lại thay thế?  Mặt trận đang nặng, rút một đập ngăn nước  lớn đi, đập mới chưa dựng xong, nước sẽ  ùa tới mang lụt lội tàn phá tan tành! SР 310 và 320 của đối phương đang di chuyển  nhanh về vùng 3 chính vào lúc đầu tháng  tu nầy. Sư Ðoàn 10 của địch càn quét Nha  Trang. Mặt Bắc là Sư Ðoàn 10, Nam là các  SÐ 310 và 320, tăng chúng ào ào, tù nhân  thả ra do bàn tay bí mật từ các khám đường,  một số quân nhân của một binh chủng bị  mất cấp chỉ huy sinh rối loạn, chính trong  biển hỗn loạn và tan vỡ đó, người ta ném  Lữ Ðoàn 2 Dù, những đứa con thân yêu  ruột thịt của tôi, những bằng hữu vào sinh  ra tử, nằm gai nếm mật của tôi trọn lượng  ném vào khoảng trống, viên ngọc quý ném  vào đại dương giông bão. 3 Tiểu Ðoàn 3, 7,  và 11 của Lữ Ðoàn 2 chiến đấu như những  con cọp bị vây hãm, dường như sợ cái đại  dương hỗn loạn đó chưa đủ làm thành một  hỏa ngục rực lửa, người ta không ai còn nhớ  đến việc tiếp tế cho những Thiên thần Mũ  Ðỏ từ trời cao đáp thẳng xuống địa ngục A  Tỳ. Anh em Lữ Ðoàn 2 mặc dù tình hình  rối loạn, mặc dù tin tức giao động từ bốn    phía, mất Quân Ðoàn I, Quy Nhơn thất thủ,  Nha Trang thất thủ, anh em vẫn chiến đấu,  cho đến viên đạn cuối cùng. Tiểu Ðoàn 6  sau những trận oai hùng được lệnh Tổng  Tham Mưu rút khỏi Phan Rang, Liên Ðoàn  3 Biệt Ðộng Quân của Ðại Tá Biết thay thế.  Nhưng Tiểu Ðoàn 3 chỉ 100 anh em được  trực thăng bốc về Phan Thiết, Tiểu Ðoàn  11 mất liên lạc toàn diện. Tôi mất Thiếu Tá  Thành, con chim đầu đàn của Tiểu Ðoàn  11 và Ðại Tá Nguyễn Thu Lương, mà anh  em chúng tôi thường gọi một cách thân  thương là “Lương Ruột Ngựa”, con chim  đầu đàn của Lữ Ðoàn 2 cũng tại vùng đất  lửa này. Tướng Nguyễn Vĩnh Nghi cũng  lọt vào tay địch ở Phan Rang.

Chiếc đũa Lữ Ðoàn 2 bị bẻ gãy, chiếc đũa    Lữ Ðoàn 3 bị ném tại Khánh Dương, bốc  về Phan Rang, lửa hỏa lực nung nấu mệt  nhừ. Ngày 8.4.1975, viên Trung Úy Không  Quân tên Trung ném bom Dinh Ðộc Lập,  về mặt dân sự, một số chính khách đối  lập bị bắt giữ. Nhưng phản ứng của Tổng  Thống Thiệu là đưa “chiếc đũa Lữ Ðoàn  1” chiếc đũa còn nguyên vẹn của bó đũa  bị tách rời từng chiếc, ra tăng phái Quân  Ðoàn III, dưới quyền chỉ huy của Tướng  Nguyễn Văn Toàn. Ý tưởng rõ rệt trong  tôi, và cả bây giờ là Tổng Thống Thiệu sợ  đảo chánh nên phân tán các đơn vị Nhảy  Dù ra các nơi. Tôi là Tư Lệnh Nhảy Dù  nhưng tay chân hoàn toàn bị chặt hết.

Xem tiếp kỳ tới

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here