ĐÔI NÉT VỀ NGƯỜI NHÁI VNCH

0
24

Nguồn : Tài liệu QLVNCH
Tiếp theo kỳ trước

HỒI KÝ:
SANH NAM … TỬ BẮC
Cá Kình Nguyễn Văn Tâm
(Kính dâng anh linh các Chiến hữu: -Nguyễn Chuyên – Ðinh Như Khoa – Nguyễn
Hữu Thảo và các Chiến hữu đã yên nghỉ trong lòng đất mẹ).

Chiều ngày hôm sau, thì anh thuyền trưởngvà thợ máy nói đến rồi. Lúc nầy thuyềncòn đang ngoài hải phận quốc tế từ từ tiếnvào bờ, khi nhìn thấy lờ mờ một giải màuxanh đậm thì đúng chín giờ tối. Thuyềnlớn thả neo, thuyền máy nhỏ đã được hạthủy. Nhanh nhẹn mà không gây một tiếngđộng. Bốn chúng tôi qua thuyền nhỏ cùngba người hướng đẫn viên nhắm cửa SôngGianh tiến vào. Tiếng máy nổ rất nhỏ màthuyền lướt đi rất nhanh đã qua khỏi khuPhà, chúng tôi quan sát thấy trên bờ mấybóng đèn như đom đóm.

Yên tâm, chúng tôi bắt đầu mang trangbị, dụng cụ sẵn sàng. Khi chúng tôi nhìnqua ống dòm thấy bóng đèn xanh nhỏ phíatrước. Nếu không để ý kỹ, nó như một ngôisao trong đêm tối phía dưới là ba bóng đenđậm, đúng là tàu hải quân Cộng sản rồi,chúng đang neo tại vị trí đúng như trongkhông ảnh. Cho thuyền chạy qua để quansát thật kỹ, trở lại ghi nhận điểm tiếp đón,rồi quay lại điểm thả. Anh Bảy xuốngtrước, đến tôi, sau cùng là anh Sáu. Lặnglẽ bơi đến gần tôi thấy rõ mục tiêu mới lặnđể khỏi lạc vị trí. Tôi lặn tới gắn mìn vàothân tàu phía dưới gần chân vịt là nơi cóbuồng máy.

Khi tôi bắt đầu tìm hướng lặn ra xa thì thìnhlình một tiếng nổ lớn vang lên. Tôi cảmthấy đầu óc choáng váng rồi bất tỉnh mộthồi lâu. Khi tỉnh lại tôi biết là mìn nổ quásớm. Nhờ những lườn tàu nằm cách nhaukhá xa nên tôi đã thoát chết. Kế hoạch đãbị lộ. Tôi cố gắng trấn tĩnh tinh thần lặntới vị trí tiếp đón. Khi đã xa vừa nhẹ trồiđầu lên để quan sát thì thuyên tiếp đón đãkhông còn nữa, lại nghe một tiếng la thấtthanh ở trên bờ và tiếng chân chạy vội, tôiliền lặn ra xa bờ. Lúc nầy đầu còn choángváng căng thẳng, chưa tính lên bộ hay tiếptục đi dưới nước. Quyết định là phải thoátbằng đường bộ, ngày trốn nghĩ tối đi. Từ vịtrí công tác vào sông Bến Hải chỉ có mộttrăm cây số. Càng lo khi nghe tiếng máyđộng cơ của tàu địch. Nguy rồi, đèn củađịch chiếu sáng rọi quét toàn vùng và dichuyển dần ra cửa biển. Khoảng cách giữatôi và tàu không quá ba mươi thước. Hễ khiánh đèn quét về phía tôi, thì tôi lặn xuống,ngửa mặt nhìn lên khi không còn ánh sáng,ngoi lên mặt nước quan sát. Cứ thế nhiềulần như vậy. Giữa khoảng thời gian nầy tôinhìn thấy hai chiếc xà lan không người tôiliền đứng vào giữa khe ẩn nấp. Ánh sángđèn vẫn tìm kiếm, càng lúc tàu chạy càngxa dần cho đến khi yên lặng. Tôi lần mò raphía sau. Cuối xà lan thì giật mình vì haichiếc thuyền của dân cột gần đó. Im lặngquan sát hồi lâu thì ra trên thuyền khôngcó người. Bơi nhẹ đến gần. Một chiếc cómui kín, chiếc bên cạnh không mui, nhìnvào khoang thuyền, một tia hy vọng mỏngmanh, tôi liền nhẹ nhàng nhổ cây sào lên,đẩy ra giữa giòng sông mới trèo lên thuyền.Dưới cái nón lá là cái rổ có ít tôm, rổ thứhai là cá nhỏ, thực phẩm đây rồi. Nắngnóng mùa Hạ cứ phơi khô, gặm nhắm dầncũng được mấy ngày. Dấu vật dụng xuốngdưới chổ đứng, tôi lắp chèo vào. Lúc nhỏtôi đã thạo chèo ghe. Cứ chèo ra ngoài hảiphận quốc tế thì yên tâm. Trong người độcnhất chiếc quần xà lỏn. Lấy nón đội lên,nhờ xuôi nước nên thuyền đi khá nhanh.

Trời đêm ba mươi tối đen như mực, thuyềnđã ra gần cửa biển. Bất thình lình hai ngọnđèn pha chiếu sáng ngay vào thuyền củatôi. Nguy rồi, bọn chúng đã đón ở cửasông. Thoáng nghĩ nhanh. Ngồi xuống thảbình hơi, thủy bàn, đồng hồ chỉ còn lại câysúng lục. Dự tính ít nhất cũng hạ được mấytên, dành cho mình một viên. Suy nghĩ đổithế thì lỗ quá. Qua bao nhiêu tháng, nămđược đào tạo, học tập, huấn luyện mà trảvới cái giá như thế sao? Ðến lúc nào đóquá sức chịu đựng thì tự sát. Nhưng ánhđèn pha chói sáng choang không nhìn thấytên nào cả, đành phải thả súng xuống nướcluôn.

Có tiếng hỏi từ trên tàu: Ai? Ði đâu đóTôi trả lời: Tôi đi mừng lưới.

Hỏi: Tại sao đi có một mình?Trả lời: Hôm nay vợ con bệnh, mừng chungvới người ta.

Xem tiếp kỳ tới

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here