MỌI CHUYỆN ĐẾN TẬN CÙNG RỒI CŨNG ÊM XUÔI

0
544

Có một người đàn ông chừng gần 60 tuổi  mang bộ dang hoàn toàn tuyệt vọng, hoàn  toàn chán nản đến tìm bác sĩ tâm lý tư vấn.  Bước đi xiêu vẹo, ông luôn miệng nói: “Tôi  không muốn sống nữa. Tôi chẳng thiết tha  với bất cứ thứ gì”. Các nếp nhăn xô lại với  nhau, gương mặt rầu rĩ, giọng nói nức nở  như khẳng định rằng tình cảnh của ông vô  cùng tối tăm, u ám. “Tôi không còn lại gì  nữa cả. Tất cả đều đã mất sạch rồi. Không  còn hy vọng gì nữa, tôi đã già đến mức  không thể làm lại từ đầu nữa. Tôi đã mất  hết lòng tin rồi”.  Bác sĩ ái ngại lắng nghe những lời bi  thương, thống thiết ấy. Bóng tối tuyệt vọng  đã phủ đầy trái tim ông. Sự chán nản đã ăn  mòn ý chí của ông. Ông hoàn toàn chẳng  có bệnh tật gì. Bệnh của ông là “tâm bệnh”.  Bộ dạng tiều tụy, các khớp chân tay co rút  cả lại, ông ngồi ở đó cứ như một ông lão  đã 92 tuổi đang đếm từng ngày cuối cùng  trong viện dưỡng lão.  Người bác sĩ cố nén lòng, nói: “Được rồi,  bây giờ chúng ta hãy lấy một tờ giấy để tính  xem ông còn lại bao nhiêu tài sản nhé!“.  “Không cần đâu bác sĩ!”. Ông thở dài nặng  nhọc cất lời: “Giờ tôi không còn lại gì cả.  Chẳng phải tôi đã nói rất rõ với anh rồi  sao?”  “Không sao, tôi hiểu. Nhưng chúng ta cứ  hãy xem thử lại một lần cuối”. Tôi hỏi ông:  “Vợ ông còn sống cùng với ông không?”  “Gì cơ? Đương nhiên, bà ấy thật sự rất tốt.  Chúng tôi đã kết hôn 30 năm rồi. Dù tình  cảnh có thê thảm hơn nữa, tuyệt đối bà ấy  sẽ không bỏ tôi mà đi.”  “Tốt, hãy để tôi viết lại điều này lên tờ giấy  nhỏ. Con cái của ông thì sao? Ông có con  cái không?”.  “Có chứ”. Ông trả lời: “Tôi có ba đứa con,  chúng đều rất giỏi giang. Chúng nói với tôi  rằng: “Bố, chúng con yêu bố. Chúng con    sẽ luôn ủng hộ bố”. Tôi nghe xong thực sự  rất cảm động”.  “Được, tiếp tục ghi mục thứ 2 này ra giấy.  Ông có bạn bè chứ?  “Tôi có mấy người bạn rất tốt. Họ luôn sẵn  sàng giúp đỡ tôi, cũng từng nguyện ý giúp  tôi. Nhưng giờ thì chẳng ai có thể làm được  gì nữa rồi. Họ không thể giúp tôi được  nữa”.  “Vậy là ông có những người bạn thân  nguyện ý giúp mình, hơn nữa đều rất tôn  trọng ông. Nhưng tôi đang băn khoăn  phẩm hạnh của ông thế nào? Có từng làm  việc không tốt hay không?”.  “Tôi tự cảm thấy mình sống không hổ thẹn  gì cả. Tôi luôn cố gắng làm những điều  đúng đắn, không thẹn với lòng, cũng chưa  từng hại ai”.  “Rất tốt. Chúng ta hãy chép vào đây thêm  một dòng này: ‘Đạo đức tốt’. Sức khỏe của  ông gần đây thế nào?”    “Tôi hoàn toàn ổn, hiếm khi mắc bệnh. Tôi  thấy mình là một người khá khỏe mạnh.  Nhưng gần đây tôi luôn chán nản, buồn  khổ, cảm thấy cuộc đời đã kết thúc từ lâu”.  “Được rồi. Bây giờ chúng ta hãy xem lại tờ  giấy này nhé, xem ông còn lại những thứ  gì”, vị bác sĩ nói.  – Một người vợ tốt: Đã kết hôn hơn 30 năm,  bất kể xảy ra chuyện gì, bà ấy cũng đều sẽ  không bỏ rơi.  – Ba đứa con đều rất quý mến, hết lòng ủng  hộ.  – Có những người bạn thân luôn xem trọng  và nguyện ý giúp đỡ.  – Có đạo đức, không làm chuyện hổ thẹn  với lương tâm.  – Khỏe mạnh, không bệnh tật.  Bác sĩ chìa tờ giấy ra trước mặt ông, nói:  “Tôi nghĩ ông vẫn còn có rất nhiều tài sản.  Nhưng lúc đầu ông lại bảo với tôi rằng  mình không còn lại gì”.  Người đàn ông ngượng ngùng đón tờ giấy  từ tay tôi, nhìn chằm chằm vào đó hàng  chục phút như đang cố đọc kỹ từng dòng  chữ. Bất giác ông ngẩng mặt lên, hai hàng  lệ ứa ra từ khóe mắt, môi ông run lên,  dường như đã không giữ được bình tĩnh.  Đoạn, ông nấc lên thành tiếng, lấy hai tay  che mặt và bật khóc nức nở. Hồi lâu sau,  ông nói: “Tôi đã nghĩ mình chẳng còn gì  cả. Tôi thật tồi tệ, ngu ngốc. Hôm nay tôi  đã định tự sát sau khi gặp anh. Tôi đã chuẩn  bị cho mình một liều thuốc ngủ. Nhưng tôi  đã hiểu rồi, đã hiểu rồi, xung quanh tôi còn  biết bao điều ý nghĩa: gia đình, vợ con,  bạn bè – những người yêu thương tôi vô  điều kiện, và bản thân tôi, có lẽ chưa quá  vô dụng, để có thể dang tay giúp đỡ những  mảnh đời bất hạnh hơn”.  Đoạn người đàn ông tạm biệt người bác sĩ,  trở về nhà. Có lẽ, điều duy nhất ông muốn  làm lúc này là trở về nhà, ôm thật chặt vợ    và 3 đứa con của mình vào lòng mà nói  những lời yêu thương tận đáy lòng.  Cuộc đời của chúng ta có lúc sẽ không  được như ý. Ta luôn mong có được một đời  bình yên và hạnh phúc đủ đầy. Nhưng vẫn  có những con sóng cồn, những khó khăn  trở ngại khiến ta dường như chẳng còn hy  vọng sống.  Nhưng bạn đã bao giờ thử làm như vị bác  sĩ trên chưa? Tự nhắc nhở bản thân còn  biết bao tài sản giá trị ở bên. Thế nên, khi  tuyệt vọng nhất, hãy để lòng mình lắng lại,  chiêm nghiệm bằng đôi mắt, chìa bàn tay  về xung quanh, sẽ nhận ra bản thân mình  không cô độc.  Bản thân chúng ta, giống như bao sinh linh  khác, được sống, được gặp gỡ những mối  nhân duyên trong cuộc đời, là đều có giá  trị và ý nghĩa riêng. Sẽ không có sự xuất  hiện nào là vô ích, đáng bỏ đi hết. Nếu còn  lăn tăn, bạn hãy lắng nghe ca khúc được ví  là bài hát Nhật Bản hay nhất dưới đây, để  tìm câu trả lời chính xác cho bản thân về sự  xuất hiện của chính mình trong cuộc đời, từ  đó thêm tin yêu và bao dung với cuộc đời.  “Lý do tôi được sinh ra trong cuộc sống  này là để gặp bố mẹ tôi, anh em của tôi, bạn  bè tôi và bạn đó – người tôi yêu. Lý do tôi  được sinh ra trong cuộc sống này là để giúp  đỡ ai đó. Bất kỳ ai sinh ra trên cuộc đời này  cũng đều được hạnh phúc. Những nỗi đau  rồi sẽ qua. Sau đó thì niềm vui và những  điều thực sự ý nghĩa sẽ đến…”  Thế mới nói, “Thuyền đến đầu cầu ắt sẽ  thẳng”, mọi chuyện đến tận cùng rồi cũng  êm xuôi, nếu chưa ổn thì chắc chắn chưa  phải tận cùng. Bởi mỗi người đến trong đời  này, sự xuất hiện, đều có ý nghĩa và xứng  đáng được hạnh phúc.

Theo cafebiz

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here