GẦN NỬA THẾ KỶ QUA CON NGƯỜI KHÔNG CÒN HỨNG THÚ KHÁM PHÁ MẶT TRĂNG, VÌ SAO ?

0
676

NASA  đã  từng  đưa  12  người  lên  Mặt  trăng,  và  đó  là  một  trong  những  thành  tựu  lớn  nhất  trong  lịch  sử.  Thế  nhưng,  những  ngày  đó  đã  xa  quá  rồi.  Đã  hơn  45  năm  kể  từ  khi  nhiệm  vụ  chở  người  cuối  cùng  lên  Mặt  trăng  –  con  tàu  Apollo  17  –  kết  thúc  vào  tháng  12/1972.Vấn  đề  là  tại  sao  ngần  ấy  năm  vẫn  chẳng  có  chuyến  bay  nào?  Chẳng  lẽ  Mặt  trăng  không  còn  điều  gì  thu  hút  con  người  nữa?  Hoàn  toàn  không  phải,  vì  thực  chất  chúng  ta  có  rất  nhiều  lý  do  để  tiếp  tục  chinh  phục  Mặt  trăng.

Mặt  trăng  –  địa  điểm  chưa  bao  giờ  hết  “hot”  để  chinh  phục: 

Đối  với  cả  khoa  học  và  giới  kinh  doanh,  căn  cứ  trên  Mặt  trăng  có  thể  được  cải  tiến.  Nó  sẽ  trở  thành  trạm  cung  cấp  năng  lượng  dành  cho  các  chuyến  khai  phá  vũ  trụ  xa  hơn,  hoặc  là  nơi  thiết  lập  các  đài  quan  sát  thiên  văn  để  cải  thiện  khả  năng  quan  sát  của  chúng  ta.Đó  là  chưa  tính  đến  chuyện  vệ  tinh  này  vẫn  còn  rất  nhiều  bí  ẩn  cần  chinh  phục,  như  việc  Mặt  trăng  được  hình  thành  như  thế  nào?  Thậm  chí,  nó  có  thể  trở  thành  nơi  tiềm  năng  để  khai  phá  du  lịch  vũ  trụ  nữa.“Trạm  nghiên  cứu  trên  Mặt  trăng  là  một  nước  đi  hợp  lý.  Nó  chỉ  cách  chúng  ta  có  3  ngày  di  chuyển,  thế  nên  dù  sai  lầm  đi  chăng  nữa  cũng  không  quá  nguy  hiểm”  –  Chris  Hadfield,  một  cựu  phi  hành  gia  cho  biết.“Và  chúng  ta  cũng  có  rất  nhiều  thứ  về  vũ  trụ  cần  được  kiểm  tra  và  thu  thập  thông  tin,  trước  khi  muốn  đi  xa  hơn.”Nhưng  rốt  cục  thì  vẫn  chẳng  có  nhiệm  vụ  nào  được  thực  hiện  tiếp  sau  Apollo  17  cả.  Lý  do  là  vì  sao?

Chi  phí  quá  đắt  đỏ  để  thực  hiện:

Theo  đạo  luật  được  ký  bởi  tổng  thống  Donald  Trump  vào  năm  2017,  ngân  quỹ  được  cấp  cho  NASA  mỗi  năm  vào  khoảng  19,5  tỉ  USD,  và  có  thể  tăng  lên  thành  19,9  tỉ  vào  năm  2019.Nghe  thì  cũng  có  vẻ  số  tiền  khá  lớn?  Nhưng  hãy  xem  những  dự  án  hiện  tại  họ  đang  phải  theo  đuổi,  bao  gồm  kính  thiên  văn  vũ  trụ  James  Webb,  Hệ  thống  phóng  tên  lửa,  nhiệm  vụ  tiếp  cận  Mặt  trời,  sao  Mộc,  sao  Hỏa,  vành  đai  thiên  thạch  Asteroid  Belt,  vành  đai  Kuiper,  và  khu  vực  rìa  Hệ  Mặt  trời.Mỗi  dự  án  đều  cần  các  khoản  kinh  phí  trị  giá  hàng  tỉ  đô.  Và  đó  là  chưa  tính  đến  việc  ngân  quỹ  của  NASA  đã  bị  cắt  giảm  rất  nhiều  so  với  những  gì  họ  từng  có.“Năm  1965,  phần  của  NASA  đạt  4%  ngân  quỹ  liên  bang,  là  mức  cao  nhất.  Trong  40  năm  tiếp  theo  thì  luôn  duy  trì  ở  mức  dưới  1%.  Và  trong  15  năm  gần  nhất  chỉ  còn  0,4%.”  –  Walter  Cunningham,  cựu  phi  hành  gia  của  tàu  Apollo  7  chia  sẻ.Năm  2005,  NASA  đã  thử  ước  tính  chi  phí  đưa  con  người  trở  lại  Mặt  trăng,  và  phải  cần  khoảng  104  tỷ  USD.  Nếu  quy  đổi  theo  tỷ  lệ  lạm  phát,  nó  tương  đương  với  133  tỷ  USD  ngày  nay.  Hoặc  như  nhiệm  vụ  Apollo  ngày  xưa,  giờ  cũng  phải  tốn  đến  120  tỷ.Với  những  con  số  như  vậy  thì  ngân  quỹ  đưa  ra  là  không  thể  đủ,  kể  cả  khi  cắt  giảm  phí  duy  trì  dành  cho  trạm  vũ  trụ  ISS  vốn  cũng  sắp  đến  hồi  kết.“Đưa  con  người  đi  du  hành  vũ  trụ  là  các  nhiệm  vụ  đắt  đỏ  nhất,  vậy  nên  rất  khó  để  nhận  được  hậu  thuẫn  từ  các  chính  trị  gia.”  –  Cunningham  thẳng  thắn  chia  sẻ.“Cho  đến  khi  chính  phủ  chấp  thuận  đầu  tư  thêm  tiền,  thì  chúng  ta  chỉ  có  thể  dừng  lại  ở  những  gì  đang  làm  thôi.”Ngay  cả  với  nhiệm  vụ  với  sao  Hỏa,  Cun-ningham  cũng  buộc  phải  thừa  nhận  rằng  ngân  quỹ  hiện  tại  cũng  là  quá  nhỏ  để  nghĩ  đến  điều  đó.  Và  vấn  đề  là  các  chính  trị  gia  cũng  chẳng  bận  tâm.  Họ  có  nhiều  việc  để  lo  hơn.

Những  thách  thức  không  chỉ  nằm  ở  kinh  phí:

kinh  phí  và  sự  phản  đối  của  các  chính  trị  gia  không  phải  là  lý  do  duy  nhất  khiên  con  người  chưa  thể  quay  lại  Mặt  trăng.  Trên  thực  tế,  vệ  tinh  này  là  có  thể  trở  thành  một  nơi  rất  nguy  hiểm  để  tiếp  cận  mà  chúng  ta  không  được  phép  đánh  giá  thấp  nó.Đầu  tiên,  bề  mặt  của  Mặt  trăng  có  rất  nhiều  miệng  núi  lửa  và  đất  gập  ghềnh,  gây  nguy  hiểm  cho  việc  hạn  cánh.  Như  nhiệm  vụ  năm  1969,  chính  phủ  Mỹ  đã  phải  đầu  tư  số  tiền  trị  giá  hàng  tỷ  USD  vào  ngày  nay  chỉ  để  phát  triển  một  vệ  tinh  cho  phép  tái  lập  bản  đồ  Mặt  trăng,  nhằm  đảm  bảo  an  toàn  cho  tàu  Apollo  hạ  cánh.Một  mối  lo  còn  lớn  hơn  thế,  đó  là  cái  gọi  là  “bụi  Mặt  trăng”  –  moon  dust.  Theo  Mad-hu  Thangavelu  –  một  kỹ  sư  hàng  không  tại  ĐH  Nam  California,  thì  bề  mặt  của  vệ  tinh  này  có  chứa  “một  lớp  bụi  mịn,  có  thể  dày  tới  hàng  chục  centimet.  Chúng  được  tích  điện  rất  mạnh  do  tiếp  xúc  với  gió  Mặt  trời,  nên  có  thể  bám  vào  các  thiết  bị  và  ăn  mòn  chúng  rất  nhanh.”Peggy  Whitson  –  một  phi  hành  gia  từng  sống  trên  vũ  trụ  tổng  cộng  665  ngày  chia  sẻ  rằng  Apollo  ngày  xưa  đã  gặp  rất  nhiều  vấn  đề  với  thứ  bụi  này.  “Nếu  có  thể  ở  lại  lâu  hơn  và  xây  dựng  được  một  trạm  Mặt  trăng,  chúng  tôi  có  thể  tìm  ra  cách  để  xử  lý  chúng.”Mặt  trời  cũng  là  vấn  đề  nghiêm  trọng.  Tốc  độ  quay  của  Mặt  trăng  là  rất  chậm,  nên  sẽ  có  tới  14,75  ngày  một  bên  mặt  của  Mặt  trăng  bị  ánh  mặt  trời  chiếu  vào.  Và  câu  chuyện  là  Mặt  trăng  không  có  khí  quyển,  nơi  ấy  sẽ  giống  như  một  lò  lửa  vậy.Và  trong  14,75  ngày  sau  đó,  toàn  bộ  khu  vực  lại  chìm  vào  bóng  tối,  và  nhiệt  độ  trở  nên  lạnh  đến  mức  không  ai  có  thể  tưởng  tượng  ra.Dù  vậy,  NASA  cũng  đã  phát  triển  được  rất  nhiều  công  cụ  để  xử  lý  những  khó  khăn  này.  Như  Kilopower  –  một  lò  phản  ứng  hạt  nhân  cỡ  nhỏ  có  thể  cung  cấp  đủ  năng  lượng  cho  các  nhà  du  hành  trong  giai  đoạn  không  có  Mặt  trời.  Nó  cũng  có  thể  sử  dụng  được  trên  sao  Hỏa  nữa.Ngoài  ra,  chúng  ta  cũng  có  các  bộ  đồ  phi  hành  chống  được  bức  xạ,  robot  tự  hành  kháng  bụi,  và  rất  nhiều  công  cụ  khác  chưa  có  cơ  hội  được  sử  dụng.

Tương  lai  được  trao  vào  tay…  các  tỷ  phú  yêu  vũ  trụ: 

“Chúng  ta  có  một  thế  hệ  tỷ  phú  rất  đam  mê  vũ  trụ,  và  điều  này  thật  tuyệt”  –  phi  hành  gia  Jeffrey  Hoffman  cho  biết.“Tất  cả  các  bước  đột  phá  trong  10  năm  qua  sẽ  không  thể  thành  thực  nếu  chúng  tôi  chỉ  có  một  mình.”Rất  nhiều  phi  hành  gia  ao  ước  quay  trở  lại  Mặt  trăng,  và  ao  ước  này  cũng  đúng  với  dự  định  của  Bezos.  Nhà  tỷ  phú  muốn  cùng  Blue  Origin  xây  dựng  trạm  không  gian  đầu  tiên  trên  Mặt  trăng,  với  hệ  thống  tên  lửa  New  Glenn  mới  phát  triển.“Chúng  ta  sẽ  mang  mọi  ngành  công  nghiệp  nặng  ra  khỏi  Trái  đất,  để  hành  tinh  xanh  chỉ  là  nơi  ở  với  các  ngành  công  nghiệp  nhẹ  nhàng  hơn.”  –  Bezos  chia  sẻ  tham  vọng  của  mình  vào  tháng  4/2018.Musk  thì  đã  có  những  bước  đột  phá  trong  công  nghệ  phát  triển  tên  lửa.  Hệ  thống  tên  lửa  Big  Falcon  đã  tạo  ra  một  tương  lai  giảm  thiểu  mọi  chi  phi  khi  di  chuyển  đến  Mặt  trăng,  vì  đó  là  tên  lửa  có  thể  tái  sử  dụng.“Giấc  mơ  của  tôi  là  biến  Mặt  trăng  trở  thành  một  vùng  kinh  tế  quan  trọng  với  Trái  đất.”  Hoffman  chia  sẻ.  “Có  thể  một  ngày  nào  đó.”Nhìn  chung,  giới  chuyên  gia  chẳng  nghi  ngờ  gì  việc  chúng  ta  sẽ  sớm  quay  lại  Mặt  trăng.  Vấn  đề  là  khi  nào  thôi.

Tham  khảo:  Business  Insider,  Science  Alert

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here