Cô em chồng nhận bài học thấm thía từ chị dâu.

0
480

Thùy  về  làm  dâu  nhà  Ngọc  đã  được  5  năm,  suốt  5  năm  qua  cô  luôn  tận  tâm,  tận  hiếu  với  gia  đình  chồng.  Cô  thương  Ngọc  và  thương  luôn  cả  gia  đình  anh.  Bởi  thế,  cô  tâm  niệm  rằng,  chỉ  cần  mình  đối  tốt  với  họ  thì  họ  sẽ  hiểu  và  thương  lại  cô.Chính  vì  thế,  suốt  thời  gian  qua  dù  phải  sống  chung  với  mẹ  chồng  mà  cuộc  sống  của  cô  vẫn  yên  ổn.  Thậm  chí,  cô  còn  cảm  thấy  nhẹ  nhàng  hơn  vì  có  người  đỡ  đần  việc  chăm  sóc  con  cái.Thế  nhưng,  mọi  chuyện  chỉ  bắt  đầu  khiến  cô  thấy  mệt  mỏi  và  bực  bội  từ  khi  cô  em  chồng  từ  Sài  Gòn  trở  về.Em  chồng  kém  cô  2  tuổi,  kém  Ngọc  10  tuổi,  trước  kia  khi  cô  mới  về  làm  dâu  nó  vừa  tập  tễnh  bước  chân  vào  đại  học.  Vì  theo  đuổi  ước  mơ,  nó  chọn  thi  vào  một  trường  ở  trong  Sài  Gòn.  Chính  vì  thế,  khi  Thùy  về  nhà  là  khi  em  chồng  đi  học.  Hai  chị  em  cả  năm  mới  gặp  nhau  vài  ngày  Tết  hoặc  hè,  cũng  không  có  mâu  thuẫn  gì.Trong  suy  nghĩ  của  Thùy,  Na  –  cô  em  chồng  này  khá  đanh  đá  và  hơi  lười.  Bù  lại,  Na  sống  tình  cảm  và  quan  tâm  tới  cháu.  Thế  nên,  những  lần  Na  về  quê,  mọi  việc  nấu  nướng,  dọn  dẹp  trong  nhà  vẫn  một  tay  Thùy  lo.  Còn  Na,  cô  sẽ  phụ  trách  việc  trông  cháu.Sau  4  năm  học,  Na  trở  về  quê  để  xin  việc  theo  nguyện  vọng  của  bố  mẹ  chồng.  Sẽ  chẳng  có  gì  xảy  ra,    nếu  như  trong  cả  tháng  trời  chờ  xin  việc,  Na  chỉ  ở  nhà  chơi  nhưng  lại  không  động  chân  động  tay  vào  một  việc  gì.Có  hôm,  phải  làm  thêm  giờ  nên  về  muộn  Thùy  gọi  điện  thoại  báo  cho  bố  mẹ  chồng  và  nhắn  tin  riêng  cho  em  chồng  rồi,  thế  mà  7h  tối  về,  bếp  nguội  tanh  nguội  hôi,  cơm  canh  vẫn  chưa  có  gì.  Thùy  mới  ngỡ  ngàng,  hỏi  mẹ  chồng,  bà  bảo:-  Thôi  con  đi  nấu  tạm  cái  gì  ăn  đi.  Hồi  nãy  mẹ  có  việc  xuống  nhà  dì  út,  con  Na  nó  không  biết  nấu!Thùy  nghe  mà  nóng  cả  mặt,  vừa  bực  cô  em  chồng,  vừa  bực  vì  mẹ  chồng  quá  chiều  chuộng  cô  ta.  Sau  tối  ấy,  ăn  xong  Na  lại  lấy  cớ  trông  cháu  giúp  chị  và  Thùy  lại  là  người  dọn  dẹp  bát  đũa.  Tắm  giặt  xong  xuôi,  gần  11h  đêm  cô  mới  được  ngả  lưng  xuống  giường  thì  con  đã  ngủ.  Thùy  thở  dài,  nhắm  mắt  rồi  ngủ  sớm  mai  còn  đi  làm!Những  ngày  sau,  cô  em  chồng  cũng  chỉ  quanh  quẩn  ở  nhà  ăn  và  chơi  như  vậy.  Không  chỉ  lười  làm,  em  chồng  còn  hay  ăn.  Mỗi  buổi  tối,  Thùy  sẽ  đi  chợ  mua  đồ  ăn  cho  sáng  và  trưa  hôm  sau,  cũng  tiện  mua  luôn  hoa  quả,  đồ  ăn  vặt  nhưng  kể  từ  ngày  có  thêm  cô  em  chồng,  bao  nhiêu  đồ  ăn  trong  nhà  cứ  sạch  bay.Có  hôm,  Thùy  còn  thấy  cô  em  chồng  đang  uống  cả  sữa  hộp  và  ăn  luôn  sữa  của  cháu.  Cô  giận  lắm  mà  không  muốn  nói  thẳng.  Thùy  đem  sự  ấm  ức  nói  với  chồng,  Ngọc  chỉ  an  ủi:-  Thôi,  nó  còn  trẻ  con.  Anh  đưa  thêm  tiền,  em  mua  dư  thêm  đồ  ăn  vặt  ra  cho  con  bé  ăn  cùng  nữa!-  Tốt  nghiệp  đại  học  sắp  đi  làm  rồi  chứ  bé  bỏng  gì  nữa  mà  anh  cứ  bênh  chăm  bẵm  thế!-  Thì  nó  cũng  xa  nhà  lâu  rồi,  giờ  về  chiều  nó  một  chút  thôi,  ít  nữa  nó  đi  làm  thì  anh  sẽ  nắn  nó  vào  khuôn  khổ.  Vợ  chịu  khó  một  chút  nhé,  anh  sẽ  tìm  cách  nói  với  mẹ  chứ  anh  mắng  nó  mấy  thứ  nhỏ  nhặt  này  cũng  không  hay!Thùy  biết  nhờ  chồng  không  ăn  thua,  nói  bóng  nói  gió  với  cô  em  chồng  rồi  cũng  không  có  tác  dụng,  thôi  thì  cô  đành  phải  tính  nước  khác.Thế  là  sau  hôm  đó,  cả  tuần  đi  làm  về  cô  chỉ  mua  duy  nhất  món  canh  cua,  tôm  và  trứng.  Bởi  Thùy  biết,  cô  em  chồng  đặc  biệt  rất  thích  ăn  thịt  và  ghét  đồ  tanh.  Đã  kén  ăn  mà  không  chịu  tự  vào  bếp,  cô  cho  cô  ta  khỏi  ăn  luôn!Ngày  đầu  tiên,  cô  em  chồng  chỉ  ăn  cơm  trắng  với  ruốc,  gẩy  gẫy  đĩa  thức  ăn  rồi  than:-  Mai  chị  mua  thịt  ba  chỉ  về  kho  trứng  cút  đi.  Thịt  kho  trứng  thì  em  ăn  được  chứ  trứng  chiên  thế  này  em  chịu  thôi!Thùy  cũng  chỉ  ậm  ờ,  nói  cho  xuôi:-  Ừ  mà  dạo  này  chị  hay  quên,  mai  nhắc  lại  thì  chợ  mới  nhớ  được!Còn  Ngọc,  anh  biết  ý  định  của  vợ  nên  cũng  chẳng  nói  gì,  thậm  chí  còn  tìm  cách  giúp  vợ.Hôm  sau,  Thùy  lại  tiếp  tục  cho  cả  nhà  ăn  cá  kho,  trứng  luộc  khiến  cô  em  tức  lộn  ruột  bỏ  bữa.  Đến  ngày  thứ  4,  cô  em  chồng  không  chịu  được  nữa  đập  bát,  giận  dỗi:-  Chị  cố  tình  chứ  quên  quên  nhớ  nhớ  cái  gì?  Nấu  đi  nấu  lại  mấy  cái  món  này  ai  mà  ăn  cho  nổi!Cơm  từ  bát  của  Na  văng  tung  túa,  lúc  này  bố  chồng  cô  mới  tức  giận,  mắng:-  Con  gái  con  đứa  không  biết  lễ  nghĩa  là  gì  à?  Được  mẹ  chiều  quen  rồi  sinh  hư  đấy!  Từ  mai,  thích  ăn  gì  thì  tự  đi  chợ  mà  nấu.  Chị  nó  còn  đi  làm,  thế  mà  cứ  phải  nấu  nướng,  giặt  giũ  hầu  cái  đứa  ở  nhà  chơi  à?Na  bám  lấy  tay  mẹ,  tìm  “đồng  minh”  thì  bà  cũng  mắng:-  Bố  nói  đúng  đấy,  từ  mai  con  tự  nấu  đi.  Mẹ  thương  con  để  chơi  không  cả  tháng  rồi.  Giờ  thì  phụ  việc  nhà  với  chị  dâu  đi!Sau  hôm  đó,  cô  ngồi  nói  chuyện  lại  với  Na  và  phân  chia  công  việc  nhà  rõ  ràng.  Cô  cũng  không  phải  người  không  biết  điều  mà  mọi  điều  đều  ỉ  lại.  Thế  là  chỉ  sau  gần  1  tuần  cho  Na  ăn  nguyên  một  món,  Thùy  đã  thành  công  trong  việc  trị  bệnh  lười  của  cô  em  chồng.

Song Ngư.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here